taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Chốn quê

Ảnh ST trên Google

Tác giả: Hoài An 

“ Ta đi đã nhiều, biết đã lắm, nhưng chưa thấy nơi nào đẹp bằng quê hương mình cả … ”

Quốc Văn Giáo Khoa Thư ngày xưa có câu chuyện Người đi du lịch về :

Một người đi du lịch đã nhiều nơi. Hôm về nhà, kẻ quen người thuộc, làng xóm, láng giếng đến chơi đông lắm. Một người bạn hỏi :

–    Ông đi du sơn du thủy, th tất đã trông thấy nhiều cảnh đẹp. Vậy ông cho ở đâu là thú hơn cả ?.

Người du lịch đáp lại rằng :

–    Cảnh đẹp mắt tôi trông thấy đã nhiều, nhưng không đâu làm cho tôi cảm động, vui thú bằng lúc trở lại chốn quê hương, trông thấy cái hàng rào, cái tường đất củ kỷ của nhà cha mẹ tôi. Từ cái bụi tre ở xó vườn, cho đến con đường khúc khuỷu trong làng, cái gì cũng gợi ra cho tôi những mối cảm tình chứa chan, kể không sao xiết được. 

Đọc lại chuyện ngày xưa trong Quốc Văn Giáo Khoa Thư, chuyện đơn sơ nhưng sao thấy thấm thía, thấy lòng đau đáu ảnh quê hương.

Trong mỗi người, chắc chắn ai cũng có trong lòng, trong nỗi nhớ có thể là một góc vườn, một bờ ao, một con đường khúc khuỷu …, hoặc đơn giản là một khung cửa sổ, một góc bàn đọc sách …, chốn yên lành của hồi ức tuổi thơ. Tuổi thơ ngày xưa, ai mà không có kỷ niệm những ngày chơi banh trên hè phố, những ngày ở chốn quê cùng nhún nhảy với nhịp lắc lẻo cầu tre … Đó chính là quê hương trong lòng của mỗi người.

Những ngày còn đi học. Trường học ở xa quê. Mỗi tuần đạp xe về nhà, nhớ sao từng đoạn đường, từng ngọn tre xanh lấp ló hiện dần trên đầu dốc. Ngày nay bôn ba nơi đất khách, mỗi lúc hoàng hôn xuống, mỗi cơn mưa về là mỗi lần sùi sụt bóng quê. Quê hương trong mỗi người, không ai bắt mình phải thương phải nhớ, tự nó chiếm lấy trong lòng những hình ảnh không thể xóa nhòa, không thể quên dù có bận bịu, dù có sống nơi cảnh tiên như chàng Từ Thức thuở xưa.

Quê hương, nơi ta thở, nơi ta có những sẻ chia của những hình ảnh, những con người có cùng nỗi niềm. Thật là dằn vặt nếu những bóng hình nầy bị gặm nhấm lần vì những đổi thay ở chung quanh. Ở xa về với quê hương, đau sao khi phải hỏi ĐI hay VỀ ?

Đàn ngỗng trời mà còn nhớ nơi đề về hàng năm… huống gì người Việt tha hương. Nhưng về rồi  hai ba tuần lại thấy bồn chồn trong dạ vì những đổi khác không tên… không thể nào tìm lại được ngày cũ như đàn ngỗng trời đã tìm được mỗi lần về.

Đến khi có người hỏi  “Chừng nào về lại Mỹ?” mới thấy giật mình mà nghĩ…  “Đi VN hay về VN?  –  Đi Mỹ hay về lại Mỹ ?”

( ĐI hay VỀ ? – TCT )

Đâu mới là quê hương !?

Đã có ai từng Sống giữa quê nhà mà giống như đang sống nơi đất khách !?

Quê hương chỉ thật sự là Quê hương khi nó tồn tại trong con người nỗi nhớ ! Nỗi nhớ tồn tại với thời gian trong mỗi người.

Quê hương không thể là Quê hương khi nó chỉ là những hình ảnh của không gian ba chiều cây đa, giếng nước …

Phải thật thế không khi đọc Độ Tang Càn của Lãng Tiên Giả Đảo (793 – 865)

渡桑乾

 

客捨並州已十霜,

歸心日夜憶咸昜。

無端更渡桑乾水,

卻望並州是故

ĐỘ TANG CÀN

 

Khách xá Tinh Châu dĩ thập sương 

Quy tâm nhật dạ ức Hàm Dương 

Vô đoan cánh độ Tang Càn thủy 

Khước vọng Tinh Châu thị cố hương.

Tạm Dịch Nghĩa:

QUA BẾN TANG CÀN

 

Thân làm khách đã mười năm ở trọ Tinh Châu, 

Lòng luôn ngóng quê nhà, đêm ngày nhớ đất Hàm Dương 

Bỗng dưng nay qua bến Tang Càn (để về Hàm Dương )

Ngoảnh nhìn Tinh Châu, lại thấy Tinh Châu là quê cũ.

Tạm Dịch Thơ:

QUA BẾN TANG CÀN

 

Tinh Châu quán khách dầm sương

Hàm Dương hôm sớm lòng vương vấn lòng

Tang Càn đò tách sang sông

Tinh Châu ngoảnh lại, bềnh bồng cố hương

Quê hương, Quê nhà, Quê cũ, Cố hương … Đâu là Chốn quê !?

HoaiAn – Viết tặng Ngọc Luyện, Tạ Chí Thân

Nguồn: Phan Trường Nghị’s Email – trg.nghiv@gmail.com

Advertisements

14.11.2011 Posted by | Bài viết, Quê hương | | 4 phản hồi

Đêm Réveillon

ĐÊM NHỚ NHỚ QUÊN QUÊN ĐOẠN KẾT MỘT VỠ KỊCH

Tác giả: Hoài An

 Ba đứa với một ít con cá mương cùng vài cái nem bà Sáu Ngọc vừa từ Phú Phong mang vô, thế là đã có chút hương vị quê hương, có chút không khí đêm ra đời của Chúa. Đêm Giáng sinh đêm Thánh vô cùng.

Đêm Giáng sinh ba đứa ngồi nhắc chuyện xưa. Nhắc đến vỡ kịch trên TV đâu từ hồi đầu thập niên 70. Không nhớ tên vỡ kịch là gì, không nhớ đoàn kịch nào diễn. Nhớ nhớ quên quên thế nầy, giận cho cái tuổi tác. Trong ký ức chỉ còn để lại là TV phát sóng cũng vào thời điểm Noel, ấn tượng với vai diễn của nghệ sĩ Tâm Phan.

Không biết ai còn nhớ để cùng chung tay thêm thắt cho đoạn cuối của một vỡ kịch. Vỡ kịch chỉ với ba nhân vật. Người cha, cô con gái và một chàng trai.

…   …   …

Người cha, một con người mẫu mực bao năm gà trống nuôi con. Rồi bao năm sẽ sống một mình vì cô con gái duy nhất đang xin vào nhà dòng dâng đời cho Chúa. Đêm nay ông đi dự lễ nhà thờ, ông mong sớm trở về, mong cô con gái thay đổi ý định vì nay cô đã có bạn trai mà cô mời về dự tiệc Giáng sinh.

Cô con gái, một cô gái ngoan đạo có khuôn mặt thánh thiện. Cô đang chờ đón tiếp khách. Khách là một chàng trai cô mới gặp ban chiều, cô mời về làm mẫu để đêm nay cô vẽ cho xong bức tranh dang dở đã mười năm chưa hoàn thành.

Chàng trai, một tên tướng cướp vô tình được mời đến ngôi nhà sang trọng, vắng vẻ. Một cơ hội thuận tiện để hắn ra tay giữa một đêm ai cũng đang làm con chiên của Chúa.

Bức tranh dang dở, bức họa mười hai tông đồ của Chúa. Trong một bữa tiệc Giáng sinh mười năm trước, cô con gái gặp được chàng trai có khuôn mặt của Thánh Gioan, cô nảy ra ý định vẽ bức họa mười hai tông đồ của Chúa. Ký họa nét Thánh Gioan trên khăn tay cô đã tặng chàng trai, nhưng cô cũng đã thể hiện được bức họa với nét mặt trinh nguyên của vị Thánh được Chúa hằng thương yêu, tin cậy. Bao năm qua bức tranh của cô gái vẫn còn dang dở. Cô chưa gặp được nét mặt nào để lấy đó làm mẫu cho cô vẽ Giu đa. Bức tranh còn đó, chỉ còn thiếu khuôn mặt Giu đa, tên bán Chúa.

Rồi vỡ kịch đêm réveillon xảy ra không có cảnh tiệc tùng. Tên cướp vờ vĩnh với cô gái, lúc tỏ vẻ ngờ nghệch, lúc tỏ vẻ thẳng ngay, hắn cần thời gian chờ ông bố trở về để hắn uy hiếp, thực hiện ý định gian manh. Chuyện đến phải đến, ông bố đồng ý giao chìa khóa két sắt để hắn không làm hại đến tính mệnh đứa con thân yêu. Còn hắn, hắn đang lưỡng lự trước đề nghị của cô gái. Cô gái đề nghị hắn ngồi nán lại làm mẫu cho cô hoàn tất bức tranh.

Hắn đồng ý. Bức tranh dang dở trên giá vẽ được mang ra.

Và đoạn kết vỡ kịch được chế tác với nỗi niềm : “Lạy chúa con là người ngoại đạo, nhưng con tin có Chúa ngự trên cao”.

Đoạn kết 1 : Tên cướp ngỡ ngàng nhận ra nét mặt Thánh Gioan trong bức họa là của hắn mười năm trước. Chiếc khăn tay ngày nào vẫn luôn bên mình hắn, nhưng mười năm ngụp lặn với vũng lầy, hắn không còn nhận ra, không biết đâu là cô gái ngày xưa hắn nhung hắn nhớ. Cô gái hắn chỉ gặp một lần, giờ đây được gặp lại, hắn muốn mình là Giu đa hay phải quay về thôi với hình hài Thánh Gioan ngày trước !?

Đoạn kết 2 : Tên cướp chịu khó ngồi làm mẫu, hắn chăm chú nhìn cây cọ, nhìn nét mặt thánh thiện của người con gái đang mải mê cùng công việc. Rồi bức tranh dang dở đã mười năm, nay cũng không thể hoàn thành, cô gái xếp lại giá vẽ. Nét mặt của hắn, ánh mắt của hắn bây giờ đã đổi khác không giống lúc nãy, không giống ban chiều mà cô gặp. Cái gì đã thay đổi trong lòng hắn, nét mặt bây giờ của hắn không phải là nét mặt của Giu đa !?

…   …   …

Còn đoạn kết nào nữa cho vỡ kịch … Ngoài đường tiếng huyên náo vẫn còn vang vọng. Người đi lễ, người dự hội.Chúa ra đời đâu riêng chỉ để cứu rỗi con chiên …

Nguồn:  TruongNghi’s Blog

25.12.2010 Posted by | Bài viết | , | 5 phản hồi