taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Thông báo họp lớp Xuân Ất Mùi 2015

maxresdefault

Xuân Át Mùi đã đến rồi các bạn ơi! Như thường lệ hằng năm nhóm bạn tayson12ab có bàn bạc, trao đổi ý kiến cùng đồng thuận ngày giờ, địa điểm họp mặt và chương trình sinh hoạt ngày họp mặt như sau:

1. Ngày họp mặt: Mùng 5 tết Ất Mùi nhằm ngày 23/02/2015

2. Thời gian họp mặt: từ 08h đến 15h00 

3. Địa điểm họp mặt: Nhà hàng Hoàng Hậu tại Bãi tắm Hoàng Hậu thuộc khu du lịch Ghành Ráng (gần mộ Hàn Mặc Tử), Thành phố Qui Nhơn.

4. Chương trình sinh hoạt: Gặp mặt, tâm sự, giao lưu, chụp ảnh, viết lưu bút, văn nghệ và dự tiệc thân mật.

5. Kinh phí: Các thành viên tự nguyện đóng góp.

6. Khách mời: Quí thầy cô giáo cũ đã từng dạy học tại mái trường Tây Sơn – Qui Nhơn và thân hữu.

Thông báo này thay cho giấy mời. Rất mong các bạn sớm thông báo kịp thời cho bạn bè được biết.

Năm mới xin chúc tất cả các bạn VẠN SỰ NHƯ Ý – AN KHANG – THỊNH VƯỢNG.

Mọi liên lạc các bạn có thể liên hệ số phone của Luật, Tuệ Đan hoặc Luyện bên trang Danh sách NK 68/75

Xin trân trọng căm ơn.

Advertisements

14.02.2015 Posted by | Họp mặt, Tin vui | , , | %(count) bình luận

LỊCH SỬ TRƯỜNG TÂY SƠN

TSQN – Cuối năm vào nhà ông anh taysonquynhon67/74 mượn bài của thầy Trần Qúy Cảnh viết về trường Tây Sơn vào những ngày đầu thành lập, ngôi trường được hình thành nhờ vào biết bao công sức của những con người tâm huyết vì nền giáo dục nước nhà. Tư liệu mà thầy Trần Quý Cảnh cung cấp sẽ giúp cho nhiều bạn hiểu rõ thêm về ngôi trường thời trung học mà chúng ta đã từng cặp sách nơi đậy.

10922569_338587103008238_899302447667322581_n

Hình của bạn Quách Kim Tâm nk: 68/75 cung cấp từ fb

 

Nhân dịp đầu năm được một học sinh cũ mời « đi dạo » mấy vòng « Hội Quán Tây Sơn » (web Hội Quán Tây Sơn 74), thấy cổng trường Tây Sơn đã có cách nay ngót nửa thế kỷ, nhìn hình ảnh những đồng nghiệp thuở nào, hình ảnh những học trò thân thương ngày xưa…lòng tôi bỗng dưng tràn ngập bao nhiêu là kỷ niệm với ngôi trường thân yêu ấy.

I- Xây dựng trường :

Trường được xây dựng khoảng năm 1962, 1963 trên vùng đất nguyên là những ruộng sâu trồng rau muống thuộc khu IV, gần cây xăng ông Tề để đón tiếp học sinh đa phần cư ngụ ở khu IV và khu V (vùng Tháp Đôi). Nhưng sau này, khi trường có nhiều uy tín học sinh từ dưới phố (khu III  ), khu II  và khu VI cũng đến học đông đảo.

Ngân sách xây trường do sự đóng góp của qúy vị công tư chức, đa phần là nhà giáo có nhiều nhiệt tâm với nền giáo dục của tỉnh nhà. Đó là quý Ông Nguyễn Châu (thân phụ của giáo sư Nguyễn Mộng Giác) người có nhiều cổ phần nhất, Đoàn Nhật Tấn, Đinh Kim, Lê Đại Uyên, Trần Thục, Đặng Thế Long, Nguyễn Tưởng, Võ Thành Sô. Ít năm sau giáo sư Đinh Kim nhường lại cổ phần cho anh Hồ Văn Bỗng và tôi, khi ấy hai chúng tôi đang là giáo sư của trường này. (Thầy Nguyễn Châu và Thầy Đoàn Nhật Tấn là những vị Thầy khả kính của tôi ở trường Sư Phạm).

Vì những cổ đông là người Bình Định nên họ chọn tên trường Tây Sơn là nơi xuất phát của đấng anh hùng xuất chúng trong lịch sử Việt Nam mình là điều dễ hiểu.

Điều hành việc trường có Ban Quản Trị do thầy Nguyễn Châu làm trưởng ban, ông Đặng Thế Long làm thư ký, ông Võ Thành Sô làm giám thị. Ban Quản Trị mời cụ Trương Vĩnh Nghi, công chức hưu trí, có văn bằng cử nhân đứng tên Hiệu trưởng. Ít năm sau ông Võ Thành Sô thôi chức giám thị vì lý do sức khỏe, ông Đặng Thế Long đảm nhiệm cho đến năm 1975.

Ban đầu trường xây được 5 phòng hình chữ I song song với quốc lộ, 1 phòng dùng làm văn phòng, còn 4 phòng mở 4 lớp Thất, Lục, Ngũ, Tứ. Bốn, năm năm sau trường xây cất hoàn chỉnh thành hình chữ T, có 1 tầng lầu. Dọc theo tường có hàng dừa xiêm trĩu nặng trái, tàu dừa tỏa bóng mát, cây phượng vĩ đến mùa hè nở hoa đỏ thắm nhắc nhở học sinh viết lưu bút…Tất cả những công trình ấy đều do công lao của thầy Nguyễn Châu.

II-  Ban giảng huấn:

Khi tôi bắt đầu dạy trường Tây Sơn năm 65-66 đã thấy có các giáo sư:

 Lê Đại Uyên, Nguyễn Văn Hùng, Võ Thành Sô, Trần Thị Tố-Nga, Nguyễn Ngọc Trân, Nguyễn Thao.

 Lần đầu tiên tôi vào dạy Toán lớp đệ Tứ (lớp Chín), nhìn thấy nhiều học sinh cao lớn, ngay cả 1 em nữ sinh tên Hoàng ngồi bàn đầu cũng cao hơn tôi làm tôi hơi khớp. Sau này khi tốt nghiệp khóa tu nghiệp Anh văn ở Sài Gòn tôi chuyển sang dạy Anh văn các lớp Đệ nhất cấp.

Sau đó thầy Hồ Văn Bỗng, bạn tôi, cũng đến dạy Việt văn. Dần dà có các giáo sư Võ Ái Ngự, Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Thị Hồng Phong, Ngô Nãi Chấn, nhà thơ không quân Trần Thúc Vũ tức Bùi Kim Đính. Anh Đính đã yên giấc ngàn thu ở Cali… Rồi đến thầy Vũ Phan Long được mời dạy Nhạc. Đây là điểm đặc biệt vì tất cả các trường tư trong thị xã không trường nào có dạy môn Nhạc. Điểm đặc biệt thứ hai là giáo sư Nguyễn Mộng Giác, thủ khoa kỳ thi tốt nghiệp đại học Sư phạm Huế, là giáo sư văn chương nổi tiếng trường Đồng Khánh, vừa chuyển về dạy trường Cường Để đã nhận lời dạy Việt văn lớp đệ Tứ trường Tây Sơn nên thu hút thêm nhiều học sinh cho trường.

Khi trường mở thêm các lớp Đệ Nhị cấp (lớp 10, 11 và 12) thầy Châu và thầy Giác mời những vị giáo sư uy tín của trường Cường Để, Nữ Trung Học, Tăng Bạt Hổ đến dạy như gs Nguyễn Phụ Tài, Lê Đức Bé, Lê Hữu Tuyển (dạy Toán), Thầy Vương Quốc Tấn (thầy cũ của tôi), Nguyễn Minh Đức, Nguyễn Phúc, Đặng Vĩnh Hồng (dạy Lý Hóa), Nguyễn Văn Thuận (Pháp văn), Trần Thị Xuân Trang (Sử Địa), Hồ Sĩ Duy, HT Tăng Bạt Hổ (dạy Văn)…

Cũng xin nói thêm, Ban Giám đốc và sáng lập viên của trường là những nhà giáo nên đặt thành tích giáo dục lên hàng đầu, vì vậy:

– Sĩ số học sinh mỗi lớp luôn giữ đúng theo trường công lập là 50 em, trong khi một số truờng tư sĩ số có khi lên đến 80.

– Giám thị Đặng Thế Long luôn giữ gìn trật tự nghiêm minh bên trong trường nên không có những trường hợp học sinh lạ bên ngoài có thể vào quậy phá trong những giờ học.

– Những học sinh của trường đa số xuất thân từ những gia đình lao động, chất phác nên hầu hết chịu khó, chăm chỉ học hành. Để khích lệ, hằng năm trường cấp vài ba học bổng cho những học sinh học xuất sắc và hạnh kiểm tốt. Tôi còn nhớ em Nguyễn Thị Thanh-Hương, em Hoàng Văn Nhuận được học bổng liên tiếp nhiều năm.

Hy vọng một số chi tiết này có thể giúp được phần nào cho những ai muốn tìm hiểu nguồn cội của ngôi trường Tây Sơn này.

Bruxelles, mùa Xuân năm 2013

          Trần Quý Cảnh

 

Nguồn: https://sites.google.com/site/hoiquantayson74/home/truyen-ky/lch-s-trng

18.01.2015 Posted by | Bài viết, Giáo dục | , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

8 điều khiến miền Tây trở thành điểm đến ấn tượng nhất 2015

2015 hứa hẹn sẽ là năm đầy ấn tượng của đồng bằng sông Cửu Long khi vùng đất này liên tục được các chuyên trang du lịch nổi tiếng chọn vào top 10 điểm đến giá trị nhất.

Mảnh đất miền Tây với hệ thống sông ngòi, kênh rạch chằng chịt, những vườn cây ăn trái trĩu quả, những cánh đồng thẳng cánh cò bay luôn là điểm đến lý tưởng đối với nhiều du khách, nhất là du khách nước ngoài.Về miền sông nước, họ muốn tìm sự yên bình của miền quê xinh đẹp, giản dị với những con người thân thiện.

550

Với những đặc điểm thú vị như thế, không có gì ngạc nhiên khi đồng bằng sông Cửu Long được các chuyên trang du lịch nổi tiếng như Rough Guides và Travel and Leisure chọn vào top điểm đến 2015 của thế giới. Theo Rough Guides, miền Tây đặc biệt thu hút bởi những điều sau:

1. Đất đai trù phú

1

Vườn cây ăn trái là điểm tham quan thu hút của miền Tây.

Với những điều kiện địa lý, khí hậu tuyệt vời, quanh năm được bồi đắp bởi những lớp phù sa màu mỡ, mảnh đất miền Tây còn được gọi là vựa lúa và vựa trái cây lớn nhất nước. Những ruộng lúa trải dài, những khu vườn cây trái xum xuê không chỉ mang quả ngọt đến khắp miền đất nước mà còn là điểm thu hút du khách khắp nơi đến tham quan.

Du khách có thể thưởng thức trái cây tại các miệt vườn như: vườn cây trái Phong Điền (Cần Thơ), Cái Bè (Tiền Giang), Tân Quy (Trà Vinh), Tam Bình (Vĩnh Long), Chợ Lách (Bến Tre)… với các thương hiệu cây trái nổi tiếng như vú sữa Vĩnh Kim, quýt Cái Bè, sầu riêng Cái Mơn, bưởi 5 roi Vĩnh Long, xoài cát Hòa Lộc, cam sành Hậu Giang…

2. Sông nước mênh mông

cho_noi

Điều nhất định phải trải nghiệm khi về miền Tây là dạo chợ nổi.

Người dân vùng đồng bằng sông Cửu Long chủ yếu sống dựa vào sông nước. Xóm này nối xóm kia bằng đường thủy thay vì đường bộ. Hệ thống kênh rạch chằng chịt cũng tạo điều kiện cho sự ra đời của những phiên chợ nổi sinh động, đầy màu sắc chảy khắp các tỉnh miền Tây như Cái Răng, Phong Điền, Phụng Hiệp…

Đến đây, bạn không chỉ có dịp mang về nhiều loại cây trái, rau quả đặc sản mà còn được chứng kiến, lắng nghe những thanh âm đặc biệt của một chợ nổi trên sông vào lúc bình minh. Ngoài chọn lựa những đặc sản miền Tây, đến chợ nổi, bạn cũng có thể tấp vào những con thuyền nhỏ phục vụ như quán cà phê di động, gọi một ly cà phê đá hay nước ngọt, thưởng thức một món tô bún cho bữa sáng.

3. Cá, tôm dồi dào

3

2

Cơm lá sen, cá kho tộ, bún nước lèo là những đặc sản nổi tiếng miền Tây.

Từ đỉnh cao nguyên Tây Tạng, sông Mêkông hùng vĩ chảy qua sáu nước, đem lại nguồn sống cho hàng triệu người. Đổ vào Việt Nam, sau một hành trình dài 4.500km, chín cửa sông (Cửu Long) mang theo một lượng lớn phù sa để tạo thành một trong những vùng đồng bằng lớn nhất thế giới.

Những điều kiện tuyệt vời mà nhiên nhiên mang lại đã tạo nên một nền ẩm thực phong phú và đặc sắc nơi đây. Về miền Tây, có rất nhiều món ngon mà bạn có thể khám phá: cá lóc nướng trui, chuột đồng quay lu, lẩu cá kèo, lẩu mắm, bánh xèo, bún cá, cháo cá, hủ tiếu, gà nướng đất sét…

4. Làng nghề truyền thống

56

Du khách tham quan một làng nghề làm hủ tiếu.

Du lịch sinh thái làng nghề chính là một trong những đểm hấp dẫn của miền Tây. Du khách nước ngoài đặc biệt thích tìm hiểu quy trình sản xuất và trải nghiệm cảm giác tự làm ra sản phẩm.

Miền Tây có rất nhiều làng nghề truyền thống nổi tiếng như làng chiếu Long Định, làng hủ tiếu Mỹ Tho (Tiền Giang); làng lụa Tân Châu (An Giang); làng cốm dẹp Ba So (Trà Vinh); làng nghề bánh tráng Mỹ Lồng, kẹo dừa (Bến Tre), làng nem Lai Vung , làng nghề trồng hoa Sa Đéc (Đồng Tháp)…

5. Con người thân thiện

57

Người miền Tây nổi tiếng là thân thiện, hiếu khách.

Vùng đồng bằng sông Cửu Long là một thiên đường kỳ lạ cho du khách từ khắp nơi trên thế giới: khí hậu tốt, vườn cây trái nhiệt đới rực rỡ, bầu không khí thoải mái và sự hào phóng của cư dân địa phương.

Không chỉ với người làng người xóm, những người khách mới đến lần đầu cũng có thể cảm nhận được nét dễ thương vô cùng của những con người trên xứ xuồng ghe ngày đêm không ngớt này.

6. Nhiều trò vui chơi giải trí dân dã

58

Chèo xuống ngắm sông nước là hoạt động yêu thích của du khách.

Những tour tham quan miền Tây không thể thiếu các hoạt động vui chợi giải trí dân dã: chèo xuồng len lỏi giữa kênh rạch, tát mương bắt cá, săn chuột đồng, giăng câu thả lưới, vào vườn hái trái cây, thử “cảm giác mạnh” với cầu tre lắt lẻo..

7. Những điệu đàn ca tài tử

58_1

Đàn ca tài tử là một phần không thể thiếu của văn hóa miền sông nước.

Nhắc đến miền Tây, nhắc đến những con người chịu thương, chịu khó không thể bỏ qua giai điệu réo rắc của tiếng đàn bầu. Ở vùng đất này những câu ca, vọng cổ, cải lương trên nền tiếng đàn bầu mộc mạc từ lâu đã thấm thía vào tâm hồn của lớp lớp thế hệ nơi đây như một phần hồn không thể đánh mất. Phổ biến đến độ bạn có thể thưởng thức những giai điệu ấy ở bất cứ nơi đâu, vào mọi thời điểm khi có dịp chu du trên mảnh đất miền Tây.

8. Biển Phú Quốc tuyệt đẹp

Thuộc tỉnh Kiên Giang, đảo Phú Quốc là điểm du lịch nổi tiếng không chỉ ở miền Tây mà còn đối với thế giới. Cuối năm 2014, trang du lịch uy tín National Geographic đã chọn Phú Quốc vào top 10 điểm đến mùa đông tuyệt nhất trong năm.

59

Trang du lịch uy tín National Geographic đã chọn Phú Quốc vào top 10 điểm đến mùa đông tuyệt nhất trong năm.

Với khung cảnh duyên dáng, thanh bình của biển xanh, cát trắng và những địa danh đặc biệt… nơi đây sẽ là chặng dừng chân thú vị không thể bỏ qua trong hành trình khám phá các tỉnh miền Tây.

Theo Huyền Châu / Báo Phụ Nữ TP.HCM
Bài viết: http://news.zing.vn/8-dieu-khien-mien-Tay-tro-thanh-diem-den-an-tuong-nhat-2015-post497228.html

02.01.2015 Posted by | Du lịch, Hình ảnh, Quê hương | , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lời chia buồn

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Trang tayson12ab trân trọng kính báo tin:

Được tin muộn mẹ của anh Cao Đình Thục qua đời vì tuổi cao, sức yếu cách đây đã hơn 1 tuần. Thật đáng tiếc có nhiều bạn bè không biết được thông tin kịp thời, xin cáo lỗi cùng anh và gia quyến. Thay mặt các bạn cựu học sinh lớp 12AB, niên khóa 68/75 Trường trung học Tây Sơn Qui Nhơn, trang tayson12ab thành thật chia buồn cùng gia đình anh. Cầu mong cho hương linh của bác sớm siêu sinh tịnh độ.

Được tin muộn vợ của bạn Nguyễn Xuân Thiều mất ngày 25/12/2014. Thay mặt các bạn cựu học sinh lớp 12AB, niên khóa 68/75 Trường trung học Tây Sơn Qui Nhơn, trang tayson12ab thành thật chia buồn cùng bạn và toàn thể gia quyến. Cầu mong cho hương linh của chị sớm vãng sanh cực lạc.

Nguồn: Message từ bạn Trần Ngọc Châu – Tp Quy Nhơn

26.12.2014 Posted by | Bài viết | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Người Mỹ chưa bao giờ từ bỏ giấc mơ chinh phục sao Hỏa

Bằng chứng cho nỗ lực chinh phục sao Hỏa của họ sẽ là chuyến bay thử nghiệm lần đầu tiên của phi thuyền Orion sẽ diễn ra vào sáng 4.12 (theo giờ của Mỹ). 

Hành trình bay của tàu Orion sẽ kéo dài 4,5 giờ và bay quanh trái đất 2 vòng ở cao độ 3.600 dặm so với bề mặt trái đất.

chinh phuc sao hoa
Hình minh họa thiết kế của phi thuyền Orion trong chuyến bay thử nghiệm đầu tiên
sẽ diễn ra vào ngày 4.12 

Đây là độ cao “đỉnh” nhất vì chưa có phi thuyền nào có thể bay ở độ cao tương tự trong vòng 40 năm qua. Chiều dài bay thử nghiệm của Orion cũng dài gấp 15 lần cột mốc các trạm không gian – trái đất.

Cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) cho hay, không có bất cứ phi hành gia nào có mặt trên phi thuyền Orion trong chuyến bay thử nghiệm này.

William Hill, một quan chức cấp cao của NASA cho hay kế hoạch bay thử nghiệm Orion là dự án quan trọng nhất trong năm của NASA.

Do Orion có sứ mạng thâm nhập sâu vào khoảng không gian bên ngoài trái đất, nên thiết kế của Orion không giống với thiết kế của các mô-đun chở người và chở hàng mà các hãng Space X và Boeing từng làm. Các nhà khoa học kỳ vọng Orion có thể giúp con người khám phá những nơi mà họ chưa bao giờ có thể đến được trong quá khứ.

Kể từ khi Neil Amstrong đặt chân lên mặt trăng vào năm 1969 và Eugene Cernan là người cuối cùng làm điều tương tự vào 1972, Cernan từng dự đoán con người sẽ đến sao Hỏa vào cuối thế kỷ 20. Nay ông thừa nhận dự báo của ông đã chậm trễ một chút. Và các nhà khoa học ở NASA hy vọng tàu Orion sẽ hiện thực hóa viễn cảnh con người chinh phục sao Hỏa của Cernan.

Là người đặt chân lên mặt trăng 42 năm về trước, Cernan từng tỏ ra chán chường với việc chương trình chinh phụ vũ trụ của Mỹ bị gián đoạn trong nhiều năm. Theo ông, không có lý do gì mà người Mỹ không thể chinh phục được sao Hỏa.

chinh phuc sao hoa
Phi hành gia Eugene Cernan là người cuối cùng lên mặt trăng vào 1972 . Ông từng dự đoán con người có thể chinh phục sao Hỏa vào cuối thế kỷ 20.

Tàu Orion là sản phẩm của chương trình vũ trụ do cựu Tổng Thống George W. Bush đứng ra điều hành. Chương trình này có tham vọng đưa người Mỹ trở lại với mặt trăng vào năm 2020. Tuy nhiên, khi ông Obama lên nhậm chức đãthay đổi mục tiêu chương trình.

Ông tuyên bố mục tiêu chinh phục của NASA vào năm 2020 phải là sao Hỏa vì người Mỹ đã đặt chân lên mặt trăng từ lâu rồi.

Chỉ trong gần 10 năm kể từ khi hãng Lockheed nhận hợp đồng thiết kế phi thuyền Orion, NASA đã chi hơn 9 tỉ USD. NASA ước tính họ phải mất hơn 30 tỉ USD và 20 năm nữa để thực hiện được mục tiêu chinh phục sao Hỏa của Orion.

NASA cũng đang trong quá trình thiết kế một bệ phóng tên lửa để đưa Orion tiến sâu vào không gian. Tên lửa hạng nặng Delta IV sẽ được dùng để phóng tàu Orion trong cuộc chuyến bay thử nghiệm sẽ diễn ra vào thứ Năm tuần này.

Theo các nhà khoa học, Orion sẽ gặp vô vàn khó khăn trong chuyến hành trình đầu tiên của mình. Nó phải chống chọi lại với bức xạ không gian. Tàu phải chịu nhiệt độ cao, khoảng 4.000 độ F, trong lúc di chuyển với tốc độ 20.000 dặm một giờ.

Nếu mọi việc suôn sẻ, NASA sẽ thực hiện chuyến bay thứ hai của Orion vào năm 2018. Sớm nhất là năm 2021, Orion mới có thể lần đầu tiên chở người vào không gian, ông Mark Geyer, Giám đốc Chương Trình Orion của NASA cho biết.

Nguyễn Thị Quỳnh Như (theo Washington Post)
Nguồn: http://motthegioi.vn/khoa-hoc-giao-duc/nguoi-my-chua-bao-gio-tu-bo-giac-mo-chinh-phuc-sao-hoa-127990.html

03.12.2014 Posted by | Tin khoa học, Web hay | , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngưỡng đàn bà

Đời đàn bà, thỉnh thoảng cũng nên ngồi tự vấn coi đâu là ngưỡng của mình, để còn biết sướng biết khổ, biết giữ biết buông…

Nguyễn Ngọc Thạch

Đời đàn bà sinh ra, dường như gắn liền với những cái ngưỡng.

Lúc còn nhỏ, cha mẹ dặn đi đâu cũng về sớm, con gái phải ở trong nhà, tề gia nội trợ, việc ngoài đường là của đàn ông. Ông bà xưa cũng dặn lại bốn chữ “Khuê môn bất xuất” thì mới được cho là thục nữ. Bởi vậy, đàn bà lúc nhỏ gắn liền với cái ngưỡng cửa nhà, muốn bước qua mà sao gian truân quá.

Lớn lên chút, đời đàn bà gắn với ngưỡng tài năng. Làm gì cũng ít khi được công nhận. Học hành, người ta cũng bảo học làm chi cho cao, đời con gái lấy chồng sinh con là giỏi lắm rồi, học cao quá đàn ông họ sợ, họ không dám đến gần. Mà đúng thật, đàn ông thường sợ đàn bà thông minh, bởi đàn bà thông minh thường ít khi tin vào đàn ông, họ thích tin bản thân mình hơn, vì vậy đàn ông thấy yếu thế trước đàn bà nên sợ.

4-ahien-tuonga-cho-thay-ban-da-7311-8476

Ảnh minh họa.

Đàn bà cũng chẳng thể giỏi, giỏi đến đâu rồi cũng phải nép sau đàn ông một chút. Ngay cả trong những thứ việc người ta cho là “việc đàn bà” như may vá, vẽ vời, thiết kế quần áo, trang điểm, cắt tóc, nấu ăn… thì người giỏi nhất, được người đời vinh danh, phần lớn vẫn là đàn ông, hay chí ít có hình dáng đàn ông.

Đàn bà đẹp quá cũng không nên. Đẹp quá rồi người ta cho là chỉ có nhan sắc mà không có não. Thậm chí nếu đẹp mà còn giỏi thì cũng bị đời khinh khi là dùng nhan sắc để đi lên chứ làm gì có thực tài. Thậm chí tới cái lúc xinh đẹp, tài năng, gia đình viên mãn cũng phải chịu tiếng đời dị nghị xăm soi. Đừng tưởng đàn bà đẹp, giỏi thì đã sướng, cái khổ tâm nó còn khổ gấp trăm lần khổ thân khổ xác.

Sự chịu đựng của đàn bà, cũng nằm trong ngưỡng. Như chị bạn, có chồng, có con đề huề, chồng không tốt tính, có khi say về kiếm chuyện thậm chí thượng cẳng chân, hạ cẳng tay. Chị đau, buồn nhưng vẫn ở, “vì con”, chị bảo. Nhưng chỉ cần một ngày chồng về nhà có mùi nước hoa lạ, trong điện thoại có tin nhắn tình nhân, chị hỏi cho ra lẽ, rồi quyết định ly thân để ly dị. “Với chị, khi trái tim đã thay đổi thì không thể chấp nhận được”. Ngưỡng của chị cũng đến đó là cùng.

Đời đàn bà, thỉnh thoảng cũng nên ngồi tự vấn coi đâu là ngưỡng của mình, để còn biết sướng biết khổ, biết giữ biết buông, chứ tay đàn bà vốn mềm, giữ người không thuộc về mình làm chi, cho đau, rồi cuối cùng cũng vuột mất. Mở lòng bàn tay ra, thấy xước, thấy máu.

Đời đàn bà, chung quy cũng nằm trong cái ngưỡng đời… Bởi thương lắm, cái kiếp đàn bà, sinh ra hình như là đã khổ…

Nguồn: http://ngoisao.net/tin-tuc/goc-doc-gia/choi-blog/nguong-dan-ba-3112352.html

28.11.2014 Posted by | Web hay | , | %(count) bình luận

Thiền sư Thích Nhất Hạnh: “Thầy hạnh phúc thì trò hạnh phúc”

Thiền sư Thích Nhất Hạnh quan niệm, thầy cô cần phải nắm  được nghệ thuật chế tác hạnh phúc và xử lý khổ đau, rồi sau đó mới trao truyền lại cho các sinh viên của mình. Thầy cô hạnh phúc thì học trò cũng sẽ hạnh phúc và thế giới này cũng nhờ đó mà trở nên tốt đẹp hơn.

Đó là một nội dung trong buổi đối thoại của thiền sư Thích Nhất Hạnh và GS Lap-Chee Tsui, Viện Trưởng cùng Giáo sư Lee Chak Fan – giám đốc Trường giáo dục chuyên môn thường xuyên (HKU SPACE) của ĐH Hồng Kông, diễn ra ngày 13/3/2014. Dưới đây là lược trích nội dung buổi đối thoại.

  Thiền sư Thích Nhất Hạnh, đối thoại, giới trẻ, giáo dục

“Hòa giải với mẹ cha”

Chúng ta hiện nay đang ở trong tình trạng bị quá tải thông tin. Thông tin thì tràn ngập nhưng sự hiểu biết thì lại thiếu. Có nhiều thông tin không có nghĩa là chúng ta có thể hiểu được chính mình và hiểu được thực tại. Để hiểu được, chúng ta cần phải biết cách lắng nghe và biết cách sử dụng ái ngữ. Vì vậy nên tổ chức những khóa học về kỹ năng truyền thông để chỉ dẫn cho mọi người cách thức sử dụng ái ngữ và lắng nghe….

“Bạn nói không phải với mục đích trách móc hay buộc tội, mà chỉ để cho những người ở nhóm bên kia hiểu được những khổ đau của bạn mà thôi”

Khi đã hiểu được khổ đau nơi mình và nơi người thì tự nhiên giọng nói của ta cũng chứa đựng năng lượng từ bi. Cách nói của chúng ta cũng có thể giúp nối lại truyền thông, bởi vì giọng nói của ta không còn năng lượng trách móc, buộc tội nữa. Chỉ cần nửa giờ hoặc một giờ thôi là chúng ta có thể nối lại truyền thông và hàn gắn lại mối liên hệ của mình.

Tôi nghĩ người trẻ có thể học được điều này từ trường học, và khi trở về nhà, các em có thể hàn gắn lại mối liên hệ của mình với cha, với mẹ, với anh chị em trong gia đình mình. Kinh nghiệm ở Làng Mai cho thấy những người trẻ sau khi tham gia các khóa tu đều trở về hòa giải với cha mẹ và gia đình mình.

“Thầy cô cần lắng nghe khổ đau của sinh viên”

Điều này rất cần thiết. Bởi vì nếu sinh viên có quá nhiều khổ đau thì thầy cô giáo cũng rất khó có thể truyền đạt kiến thức cho các em. Vì vậy mà việc giúp các em bớt khổ cũng giúp ích rất nhiều cho việc dạy và trao truyền kiến thức.

Nếu thầy cô giáo biết cách lắng nghe và hiểu được khổ đau của chính mình thì cũng có thể lắng nghe và hiểu được những khổ đau của các học trò, có thể giúp cho các em bớt khổ liền chỉ sau một giờ thực tập lắng nghe. Khi thầy cô giáo có thể lắng nghe và hiểu được khổ đau của học trò mình thì học trò cũng sẽ lắng nghe khi thầy cô giáo có khổ đau trong lòng. Bởi vì thầy cô giáo cũng có rất nhiều nỗi khổ, niềm đau. Nếu các em đã thấy và đã hiểu được khổ đau của thầy cô giáo thì sự truyền thông sẽ trở nên dễ dàng, và như vậy việc dạy và học cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn.

Chúng tôi đã khám phá ra điều này nhờ vào kinh nghiệm có được khi đào tạo các giáo viên về chánh niệm. Vì vậy chúng tôi thấy rằng sự thực tập ái ngữ và lắng nghe giữa thầy cô giáo và học sinh, sinh viên có thể giúp làm thay đổi môi trường học đường, và giúp cho việc dạy và học trở nên tốt hơn.

Tôi nghĩ quý vị có thể đưa sự thực tập này vào nội dung đào tạo dành cho các giáo viên của trường. Muốn tốt nghiệp khóa học này, các giáo viên không chỉ nắm lý thuyết mà còn phải thực tập lắng nghe khổ đau của chính mình và khổ đau của những người xung quanh. Đây là một sự thực tập rất hay. Và nó luôn luôn có hiệu quả.

Thất nghiệp vẫn có thể hạnh phúc

…Những người không có việc làm chắc chắn là khổ rồi, nhưng ngay cả những người có việc làm cũng vẫn khổ như thường. Vì vậy, đây không phải là vấn đề của những người không có việc làm mà thôi.

  Thiền sư Thích Nhất Hạnh, đối thoại, giới trẻ, giáo dục

Trong tăng thân chúng tôi, nhiều người đã từng có công ăn việc làm rất tốt nhưng họ đã từ bỏ những công việc đó để trở thành “thất nghiệp”. Tôi nghĩ chúng ta phải nói với người trẻ về hạnh phúc chân thực là gì. Bởi vì nhiều người nghĩ rằng hạnh phúc được làm bởi tiền tài, danh vọng, địa vị, sắc dục… Và nếu không đạt được những thứ đó thì họ khổ. Nhưng chúng ta thử nhìn xem, trong xã hội có nhiều người đã có đầy đủ những thứ đó nhưng vẫn tiếp tục khổ đau, thậm chí có nhiều người còn đi đến chỗ tự tử.

Vì vậy, theo tôi, hạnh phúc chân thực chỉ có được khi ta được hiểu, được thương, và ta có khả năng hiểu và thương những người khác. Chúng ta hoàn toàn có thể sống hạnh phúc mà không cần có nhiều tiền bạc. Ở Làng Mai, chúng tôi đang chứng minh cho điều đó. Ở đây các thành viên trong tăng thân không ai có nhà riêng, xe riêng, tài khoản riêng và cũng không có lương hàng tháng. Nhưng chúng tôi đâu có khổ, chúng tôi rất hạnh phúc, các bạn có thể thấy chúng tôi vui cười cả ngày.

Đó là bởi vì chúng tôi sống trong sự hòa hợp và biết cách chế tác tình huynh đệ. Ngoài ra, chúng tôi thấy mình sống có ích và giúp được cho nhiều người bớt khổ. Chúng tôi thấy rằng hạnh phúc chân thực được làm bởi lòng từ bi và tình thương chân thực. Vì vậy mà dù ta sống rất giản dị và tiêu thụ rất ít thì ta vẫn có thể hạnh phúc như thường.

Thay đổi quan điểm về hạnh phúc

Điều quan trọng là chúng ta cần thay đổi quan niệm về hạnh phúc. Mỗi người trong chúng ta đều có một ý niệm về hạnh phúc và ý niệm đó có thể là trở ngại chính ngăn chúng ta tiếp xúc với hạnh phúc chân thực. Nếu chúng ta chưa tìm được việc làm thì chúng ta vẫn có thể sống một cách đơn giản, tiêu thụ ít lại nhưng vẫn có thể hạnh phúc hơn nhiều người đang có rất nhiều tiền bạc, địa vị và quyền lực trong xã hội.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh, đối thoại, giới trẻ, giáo dục

Đó là lý do vì sao công tác giáo dục đóng vai trò rất quan trọng. Chúng ta cần đưa những nội dung như nghệ thuật xử lý khổ đau và chế tác hạnh phúc vào giảng dạy tại trường học. Điều này rất quan trọng.

Tôi nghĩ các thầy cô giáo là những người cần phải nắm cho được nghệ thuật chế tác hạnh phúc và xử lý khổ đau, rồi sau đó mới trao truyền lại cho các sinh viên của mình. Chúng ta cần phải bắt đầu với các giáo viên trước. Thầy cô giáo hạnh phúc thì học trò cũng sẽ hạnh phúc và thế giới này cũng nhờ đó mà trở nên tốt đẹp hơn.

(Theo Sen Vàng)

Nguồn:http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/206993/thien-su-thich-nhat-hanh—thay-hanh-phuc-thi-tro-hanh-phuc-.html

13.11.2014 Posted by | Giáo dục | , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhật Bản: “Giáo dục đạo đức” là cốt lõi

Ngành Giáo dục Nhật Bản có vị thế tốp đầu thế giới như hiện nay vốn được xây dựng trên triết lý “con người = đạo đức”, đề cao tuyệt đối tính kỷ luật và tinh thần tự lập.

japan-0e44d

Nhiều chuyên gia giáo dục nhận định giáo dục Nhật Bản thời kỳ cận-hiện đại được bắt đầu từ thời Minh Trị (1868-1912). Tuy nhiên, các văn bản pháp luật, các quy định giáo dục thời Minh Trị chưa nhắc đến “triết lý giáo dục”. Mãi sau Thế chiến thứ II, các nhà nghiên cứu giáo dục người Nhật cho rằng giáo dục Nhật Bản ngay từ trước 1945 vận hành theo triết lý “mỗi người học sẽ trở thành một cá nhân hoàn thiện đạo đức” – được thể hiện trong Sắc chỉ giáo dục (hay còn được biết đến là “thánh chỉ” của Thiên hoàng Minh Trị ban bố vào năm 1879). Triết lý “đạo đức” trong thánh chỉ của Minh Trị chứa thông điệp giáo dục đạo đức mang màu sắc Nho giáo – hết lòng vì vua, trung quân mới là ái quốc.

Từ “thầy công bằng” đến “trò cống hiến”

Thời Minh Trị, từ triết lý “đạo đức”, không phân biệt hoàn cảnh, sắc tộc, tôn giáo, giai tầng của bất cứ thanh niên nào, hễ có tiềm năng và phát huy được tố chất, mong mỏi và khát vọng phát triển quốc gia, chính phủ Nhật liền đưa sang các nước phương Tây để tiếp thu các giá trị khoa học kỹ thuật, công nghệ mới rồi quay về phục vụ “vua”. Triết lý “đào tạo người phục vụ cho đất nước” dựa trên nguyên tắc công bằng nhanh chóng mang về hiệu quả khi nhân tài từ phương Tây trở về phục vụ Nhật Bản.

Giáo dục Nhật nhờ đó mà học hỏi tinh túy từ hệ thống giáo dục nước ngoài: Hệ thống hành chính giáo dục chặt chẽ và trật tự của Pháp; hệ thống đại học “người dẫn đầu”, tập trung phát triển giáo dục đại học theo mô hình các trường đại học ưu tú của Đức; mô hình trường học công lập dựa trên đạo đức và sự công bằng cho mọi người từ Anh; cùng với phương châm “Trường học phải đảm bảo sự phát triển cho tất cả trẻ em” đến từ John Dewey, một nhà triết học và nhà cải cách giáo dục Mỹ. Nhờ việc dạy cho trẻ triết lý “ái quốc”, một lực lượng đông đảo trí thức Nhật tiếp thu Tây học nhanh chóng quay về, đưa Nhật Bản theo kịp quá trình hiện đại hóa quốc gia với nhiều nước phương Tây.

Giáo dục Nhật Bản tạo ra những con người biết cống hiến cho đất nước trên nền tảng “kỷ luật thép” và sự chia sẻ gánh nặng với mọi người xung quanh. (Ảnh minh họa: jaccc.org)

Hiện nay các lớp học ở Nhật không tổ chức theo kiểu “gom học sinh có điểm số cao lại với nhau”. Nhà trường cũng không chủ trương “khoe” kết quả học tập của các em đến mọi người, vì cho rằng điểm số không phản ánh được khả năng thực sự của trẻ, mọi học sinh đều có cơ hội học tập trong môi trường bình đẳng.

Cho đến vài năm gần đây Nhật Bản mới chủ trương thí điểm kỳ thi cho các em lớp 6 và lớp 9 nhằm giám sát hiệu suất của hệ thống giáo dục chứ không phải đánh giá năng lực học sinh. Kỳ thi chính thức duy nhất chỉ được tổ chức để các em học sinh vào học trường trung học và đại học.

Gánh nặng thi cử được chia sẻ lên vai của thầy cô, cha mẹ, bạn bè cùng lớp của các em học sinh. Thầy cô dạy cho trẻ nghĩa vụ giúp bạn vượt khó vì đó là giá trị “đạo đức” – yếu tố truyền thống của người Nhật, đồng thời cũng là cơ hội để cả học sinh yếu tiến bộ, còn học sinh giỏi trải nghiệm và rút kinh nghiệm được nhiều điều từ người bạn của mình.

Trách nhiệm của thầy cô với trẻ rất cao, được thể hiện thông qua môi trường học tập thầy cô xây dựng cho trẻ trải nghiệm; mối quan hệ tương trợ của thầy cô với trẻ em ngoài giờ học; sự kết hợp giữa thầy cô với phụ huynh để giúp trẻ vượt khó khăn và phát triển toàn diện. Năng lực của giáo viên được đánh giá thông qua những thành quả hiện hữu, những sáng kiến đột phá, mức độ đóng góp vì cộng đồng… của các em học sinh mà họ giảng dạy (chứ không phải điểm số).

Bên cạnh đó, hiệu trưởng và giáo viên của các trường học được phân bố theo các quận và luân chuyển thường xuyên để đảm bảo rằng không có bất kỳ sự độc tài nào tồn tại. Chưa kể việc phân bổ tài chính, y tế, khuyến học… từ chính phủ cũng rất công bằng, nhằm hình thành tư duy công bằng trong suy nghĩ trẻ. Từ triết lý “đạo đức”, môi trường giáo dục công bằng qua nhiều thế hệ tạo ra một nước Nhật rất minh bạch, với tỉ lệ tiêu cực và tham nhũng rất thấp. Theo số liệu mới nhất, Nhật Bản đứng thứ 17/178 nước trên thế giới về minh bạch.

Ý thức “tuân thủ kỷ luật” tuyệt đối

Chuyên gia giáo dục Bassey Ubong (Nigeria) trong bài viết “Triết lý giáo dục và những ảnh hưởng của nó đối với sự phát triển của quốc gia” đã dẫn lời nhà nghiên cứu giáo dục F. N. Kerlinger (1951) nhận định giáo dục Nhật Bản sau thời Minh Trị, rõ nhất là từ giữa thế kỷ 20 cho đến tận nay, vẫn vận hành theo triết lý “shữshin”. Hiểu nôm na, “shữshin” được gói gọn trong từ “đạo đức” – trung tâm của giáo dục kiến thức, đời sống, sinh hoạt, kỹ năng làm việc của người Nhật.

Nhà giáo Nguyễn Quốc Vương, ĐH Sư phạm Hà Nội, trong bản dịch Luật giáo dục cơ bản (được Quốc hội Nhật Bản ban hành lần đầu năm 1947 và sửa đổi năm 2006) đã chỉ ra triết lý “đạo đức làm nền tảng trong giáo dục” của người Nhật được mô tả: “Cần phải nhắm tới thực hiện xã hội ở đó từng quốc dân có thể mài giũa nhân cách bản thân…”. Tuy nhiên, triết lý giáo dục “đạo đức” không còn là đào tạo người trung quân ái quốc.

Chuyên gia giáo dục Bassey Ubong còn cắt nghĩa “đạo đức” trong triết lý giáo dục người Nhật ngày nay chính là tính kỷ luật trong đời sống, sinh hoạt và làm việc. Bassey Ubong mô tả “Đạo đức còn có nghĩa là ý thức tuân thủ kỷ luật cao độ được phản ánh thông qua quan niệm xem giáo dục là một con đường dẫn đến cuộc sống tốt đẹp hơn. Từ đó thanh niên tích cực học tập, tuân theo các chuẩn mực về tôn trọng mọi người xung quanh và tham gia đóng góp nhằm giảm thiểu tỉ lệ thất nghiệp, ai nấy đều tốt nghiệp và có việc làm”.

Người Nhật luôn tin tưởng rằng nếu giáo dục tính kỷ luật hiệu quả cho một thế hệ trẻ em hôm nay thì trong tương lai gần Nhật Bản sẽ nhận được một thế hệ nhân tài trưởng thành “kỷ luật thép”, có khả năng đóng góp to lớn cho tổ quốc. Các nguyên tắc kỷ luật: Quản lý thời gian; tuân thủ quy trình làm việc, nguyên tắc hợp tác và phối hợp, tự phê bình bản thân, dám chịu trách nhiệm, không đổ lỗi hoàn cảnh, văn hóa từ chức… được người Nhật hiểu và vận dụng thuần thục. Lý thuyết ngành kinh tế học đã chứng minh được rằng người Nhật đã đúng khi tích lũy tính kỷ luật cho từng thế hệ trẻ em. Qua nhiều thập niên, các thế hệ người trưởng thành cộng hưởng các giá trị kỷ luật, tạo thành một dân tộc làm việc khoa học, bài bản, hiệu quả tối đa.

Giáo dục tư duy “tự lập” để học tập suốt đời

Trên nền tảng triết lý giáo dục đạo đức, trẻ em Nhật còn được định hướng “đạo đức = tự lực cánh sinh”. Mỗi bản thân cố gắng học tập, làm việc tự chủ, không ỷ lại để có thể hòa nhập môi trường hội nhập đầy biến động các giá trị văn hóa và tri thức. Việc tự lập còn giúp học sinh có cuộc đời phong phú, có thể học tập ở mọi nơi, mọi lúc trong suốt cuộc đời mình và có thể vận dụng thích hợp những thành quả đó.

Để thực hiện triết lý này, nội dung và phương pháp giáo dục môn nghiên cứu xã hội được nhấn mạnh “học sinh làm trung tâm” và nhấn mạnh giá trị trải nghiệm từ các bài học hơn là nhồi nhét kiến thức. Nhật thay đổi hệ thống sách quốc định thành kiểm định – nhiều loại sách với các chuẩn đầu ra khác nhau để tăng cường khả năng phản biện cho học sinh, kích thích việc tìm tòi, phát huy sức sáng tạo.

Chưa dừng tại đó, trong các lớp học, học sinh phổ thông sớm được giáo viên dạy rằng “không có chân lý đúng vĩnh viễn”. Thế nên các bài học thầy cô đưa ra đều được “trích nguồn”, cổ vũ các em tìm thêm nguồn thông tin, góc nhìn, phát hiện vấn đề mới. Đó là một trong những lý do cốt yếu giúp người Nhật nằm trong tốp đầu các quốc gia có lượng bằng sáng chế “khủng” nhất thế giới với vô số thương hiệu tồn tại xuyên thế kỷ.

Thầy cô thường xuyên trao đổi, tư vấn cho bậc cha mẹ chủ động dạy cho con họ tính tự lập, ngay trong các hoạt động sinh hoạt hằng ngày.

Học gì từ triết lý giáo dục của người Nhật?

Thực tế mỗi quốc gia, trong đó có Nhật Bản, xây dựng và phát triển triết lý giáo dục dựa trên điều kiện nguồn lực và hoàn cảnh cụ thể của quốc gia. Điều quan trọng mà chúng ta có thể học từ triết lý của người Nhật chính là “học sinh làm trung tâm” của các hoạt động giàu tính trải nghiệm, chia sẻ, trách nhiệm. Việc giữ học sinh ngồi ù lì trong lớp sẽ tạo nên nền giáo dục nghèo nàn.

Theo Đại Thắng

Nguồn: http://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen-hoc/nhat-ban-giao-duc-dao-duc-la-cot-loi-974307.htm

31.10.2014 Posted by | Giáo dục | , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Những câu chuyện về đàn bà

img_1189

Tác giả: Nhạc sĩ Tuấn Khanh

Người đàn bà ngồi tựa vào tường trên lối mòn của một con hẻm. Mệt mỏi và thiếp đi cạnh quang gánh của mình. Hai đầu gánh là đủ thứ quà vặt như bánh tráng, kẹo, đến chanh, ớt… rồi có cả đồ chơi trẻ con chằng cột. Chị như muốn kéo cả thế giới chung quanh đi theo mình trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn không có ngày tháng cuối.

Hình ảnh đó đẹp đến mức tôi dừng lại, muốn chụp tấm ảnh làm kỷ niệm thì chị choàng tỉnh. Chị sợ hãi hỏi tôi chụp ảnh để làm gì. Có lẽ những cuộc rượt đuổi hàng rong trên hè phố là cơn ác mộng triền miên khiến chị không bao giờ có được chút thanh thản. Trò chuyện ít lâu, mới biết chị đi từ Quảng Ngãi vào bán hàng rong để gửi tiền về giúp cho gia đình. Tháng nhiều thì được 700-800 ngàn. Tháng ít thì 300-400 ngàn.

Người phụ nữ ấy chỉ là một trong hàng trăm ngàn con người đang lưu lạc mưu sinh trên đất nước này. Ẩn trong nụ cười hay lời rao hàng đơn giản đó, là những câu chuyện đời trôi dạt theo miếng ăn, trắc trở hơn những câu chuyện dài truyền hình giả tạo, nhưng buồn thay, chẳng có mấy người xem.

Khi chị ngồi giở mẩu giấy ghi lại tiền nong đã buôn bán trong ngày. Những ngón tay lần mò trên con số ngắn và nhỏ hơn biết bao lần những biên lai tính tiền thường nhật trong thành phố. Những ngón tay của chị nhiều ngày tháng không có được hơi ấm của chồng. Bao nhiêu người phụ nữ trên đất nước này đã bước lên chuyến xe đời khốn khó và không biết ngày nào có lại được hơi ấm từ người đàn ông của mình? Một trong những người phụ nữ như vậy mà tôi gặp nói rằng bà đã rời khỏi nhà gần 15 năm, sống một mình, làm lụng gửi tiền về quê nhưng chưa bao giờ có ý định chọn một tấm chồng khác.

Khi tôi xin được chụp hình chung với gánh hàng rong của người phụ nữ từ Quảng Ngãi, chị hốt hoảng nói không được. Hỏi mãi, thì chị mới nói thật là sợ chụp hình chung, nếu lỡ chồng đang đi làm ở quê thấy được, tưởng chị “mèo mỡ” sẽ buồn giận, tội nghiệp lắm.

Tôi cứ ước mình viết được một bài hát về người phụ nữ này, hay những người phụ nữ tương tự như vậy. Những nốt nhạc không bật ra được, cứ nghẹn lại trong hốc sâu nào đó. Những người đàn bà được mô tả đẹp như cổ tích trong văn chương, hội hoạ… thường thấy, chưa bao giờ có đủ hình ảnh quê mùa và ngọt ngào đến vậy. Không cần cầm súng hay bước ra bục tuyên hô, những người đàn bà vô danh này chống chọi cho một linh hồn đất Việt mong manh, giữa thời phụ nữ đang phải là một cái gì đó rất khác lạ.

Nhưng tôi vẫn còn nợ một bài hát khác, về những người phụ nữ Việt vô danh khác.

Trên một chuyến đi, may mắn được ngồi cùng vài cô gái Việt Nam lấy chồng Đài Loan về thăm quê, tôi bèn xin hỏi chuyện đời sống của họ. Nói về chuyện báo chí Việt Nam vẫn mô tả cuộc sống đi lấy chồng Đài Loan như địa ngục hay nô lệ, các cô nhìn nhau, rồi nhìn tôi cười.

“Cũng có những người không may, nhưng không phải ai cũng vậy, anh à”, một cô gái đồng hương Cần Thơ giải thích. Những cô gái rất trẻ nói về cuộc sống mới của mình. Họ nói rằng đã chọn hài lòng với cô đơn, hài lòng với những khó khăn mà họ phải trãi qua, ít nhất để cho mình, cho cha mẹ mình thoát nghèo khó. Ở miền Tây, có rất nhiều nơi được đặt tên là làng Đài Loan, làng Hàn Quốc… chỉ vì những đứa con gái lấy chồng xa xứ tằn tiện chi tiêu chỉ để dựng lại nhà cho gia đình mình.

Khi được hỏi về nạn bạo hành gia đình của các cô lấy chồng ngoại quốc. Một người lại nhìn tôi cười, hỏi rằng “bộ anh không không biết là lấy chồng dưới quê xứ mình cũng bị đánh tới chết cũng không ai cứu à?”.

Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này mở ra cho tôi một góc nhìn khác về những người phụ nữ Việt tìm duyên tha hương. Chắc chắn họ không hoàn toàn những kẻ điên cuồng hay mất nhân cách như báo chí vẫn gièm xiểm. Thật buồn khi có một thời đại mà những người phụ nữ Việt phải chọn cuộc sống khác hơn ở quê hương mình. Rất nhiều người đã phỉ báng họ. Nhưng giữa chọn lựa rất thực tế, có thể tự xoay sở cho đời mình, họ đủ thành thật để không màng một tiếng thơm hảo. Nỗi buồn xin gửi lại cho quốc gia và thời cuộc, họ chỉ là nạn nhân.

Có thể rồi những người phụ nữ này bình an, nhưng họ khó mà có được hạnh phúc. Điều mà mọi tôn giáo dạy con người đi tìm, cả thế gian mơ đến thì họ chấp nhận lìa bỏ trong kiếp sống tạm, để có thể làm được gì đó cho gia đình, hoặc không là gánh nặng ở quê nhà. Cũng như người đàn bà mưu sinh đến từ Quảng Ngãi, bao giờ thì những người phụ nữ lấy chồng xa này sẽ có, hay cảm nhận được hơi ấm của hạnh phúc đời mình?

Trong những ngày xưng tụng phụ nữ được ghi vào lịch, hình bóng “xấu xí” của những người phụ nữ này chắc không thể có trong diễn văn hay những bông hoa đẹp, dù là phô diễn. Cũng không có những bài ca nào chia sẻ, hát về họ giữa một hiện trạng đất nước thiếu những trái tim biết yêu thật thà. Những bài ca chỉ vang lên lời xảo biện.

Một đất nước thật đáng buồn, nếu chỉ còn biết có hot girl hay xưng tụng một giai cấp khoe khoang mua sắm tiền tỉ, thèm khát những vẻ đẹp bề ngoài. Khi trò vui che lấp các số phận, đến một ngày nào đó, tất cả chỉ là mồi thiêu như các loại hàng mã trong niên đại cô hồn. Thật ghê sợ những đêm hoa đăng tranh đua vùi chôn sự thật mà lẽ ra chúng ta cần phải đối diện.

Tôi ước mình viết được bài ca để hát về câu chuyện của những người đàn bà vô danh ấy, một ngày nào đó. Những số phận ấy tầm thường mà khác thường. Nhưng những nốt nhạc hiện thực vẫn chưa thể vang lên, vì vừa chớm thì đã chết lặng trong những cuộc vui hoa đăng bất tận trên đất nước này. Những tượng đài tốn kém mọc lên, những bông hoa đủ màu ngập ngụa đất nước, rực rỡ như phấn son, che lấp giọt mồ hôi hay nước mắt con người.

Nguồn: http://nhacsituankhanh.wordpress.com/2014/10/23/nhung-cau-chuyen-ve-dan-ba/

25.10.2014 Posted by | Web hay | , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cô bán hàng mỹ phẩm ở Seoul

10009286_864202283632632_7367438192319684368_n

Tony Buổi Sáng/ Facebook.

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định mang sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn khoảng cách, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người đã thành công, thời gian thay vì mày mò tìm hiểu, mình dùng để lo việc khác, hay hơn. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo…bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là “dạy làm người” và “dạy làm ăn”, từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc “xin việc”, tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi “cho việc”, tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Công và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Phim Hồng Công tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ …4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, mối tình đầu, hoa cúc..với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hallyu nổi tiếng. Người Nhật quay ngược lại hâm mộ tài tử Hàn Quốc một cách điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, thậm chí phim cổ trang Trung Quốc tụi trẻ chê không xem, chỉ xem phim Hàn, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Công bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Năm 1988, ngoài số người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được khuyến khích đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu” tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú.

Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn trên thế giới, với tham vọng biến Seoul thành trung tâm tài chính như London, New York. Họ học ngày học đêm và kéo rầm rập về đất nước khởi nghiệp. Mọi người góp tiền vào nhau và các quỹ đầu tư ra đời, tự đi tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, đổ lỗi, mỗi cá nhân chỉ góp sức góp trí để xây dựng các doanh nghiệp lớn mạnh hơn, với tinh thần “giúp cho một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn thêm giàu có”. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại như bây giờ. Mỗi cá nhân chịu thiệt thòi một chút thì đã sao. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm nhờ mình mua giùm. Ở cửa hàng, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem mấy tiếng đồng hồ, đều là mỹ phẩm của Hàn cả. Do tiếng Anh không tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng và bật khóc. Cô khóc vì tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng, cô khóc vì đã không làm tròn nhiệm vụ tổ quốc giao phó. Mỗi người trong xã hội Hàn Quốc được ngầm phân công cụ thể, ai đi học thì phải học chăm chỉ, ai sản xuất thì sản xuất cho tốt, ai bán hàng thì phải bán cho được hàng, ai tiêu dùng thì phải mua đồ Hàn Quốc. Nghĩa vụ của một công dân đối với nền kinh tế đất nước chỉ có vậy thôi, âm thầm làm và làm, không nhìn ngó và chỉ trích. Giọt nước mắt nóng bỏng của lòng tự hào dân tộc khiến Tony sững sờ. Cô chỉ là 1 người bán hàng bình thường trong muôn ngàn người bán hàng ở xứ sở kim chi biết tự giác làm hết khả năng của mình vì cái lớn lao hơn là lợi nhuận. Vì kính phục, Tony bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không. Lúc bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại Tony vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.

Nguồn: https://www.facebook.com/TonyBuoiSang?hc_location=timeline

19.10.2014 Posted by | Web hay | , | 5 phản hồi