taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

8 điều khiến miền Tây trở thành điểm đến ấn tượng nhất 2015

2015 hứa hẹn sẽ là năm đầy ấn tượng của đồng bằng sông Cửu Long khi vùng đất này liên tục được các chuyên trang du lịch nổi tiếng chọn vào top 10 điểm đến giá trị nhất.

Mảnh đất miền Tây với hệ thống sông ngòi, kênh rạch chằng chịt, những vườn cây ăn trái trĩu quả, những cánh đồng thẳng cánh cò bay luôn là điểm đến lý tưởng đối với nhiều du khách, nhất là du khách nước ngoài.Về miền sông nước, họ muốn tìm sự yên bình của miền quê xinh đẹp, giản dị với những con người thân thiện.

550

Với những đặc điểm thú vị như thế, không có gì ngạc nhiên khi đồng bằng sông Cửu Long được các chuyên trang du lịch nổi tiếng như Rough Guides và Travel and Leisure chọn vào top điểm đến 2015 của thế giới. Theo Rough Guides, miền Tây đặc biệt thu hút bởi những điều sau:

1. Đất đai trù phú

1

Vườn cây ăn trái là điểm tham quan thu hút của miền Tây.

Với những điều kiện địa lý, khí hậu tuyệt vời, quanh năm được bồi đắp bởi những lớp phù sa màu mỡ, mảnh đất miền Tây còn được gọi là vựa lúa và vựa trái cây lớn nhất nước. Những ruộng lúa trải dài, những khu vườn cây trái xum xuê không chỉ mang quả ngọt đến khắp miền đất nước mà còn là điểm thu hút du khách khắp nơi đến tham quan.

Du khách có thể thưởng thức trái cây tại các miệt vườn như: vườn cây trái Phong Điền (Cần Thơ), Cái Bè (Tiền Giang), Tân Quy (Trà Vinh), Tam Bình (Vĩnh Long), Chợ Lách (Bến Tre)… với các thương hiệu cây trái nổi tiếng như vú sữa Vĩnh Kim, quýt Cái Bè, sầu riêng Cái Mơn, bưởi 5 roi Vĩnh Long, xoài cát Hòa Lộc, cam sành Hậu Giang…

2. Sông nước mênh mông

cho_noi

Điều nhất định phải trải nghiệm khi về miền Tây là dạo chợ nổi.

Người dân vùng đồng bằng sông Cửu Long chủ yếu sống dựa vào sông nước. Xóm này nối xóm kia bằng đường thủy thay vì đường bộ. Hệ thống kênh rạch chằng chịt cũng tạo điều kiện cho sự ra đời của những phiên chợ nổi sinh động, đầy màu sắc chảy khắp các tỉnh miền Tây như Cái Răng, Phong Điền, Phụng Hiệp…

Đến đây, bạn không chỉ có dịp mang về nhiều loại cây trái, rau quả đặc sản mà còn được chứng kiến, lắng nghe những thanh âm đặc biệt của một chợ nổi trên sông vào lúc bình minh. Ngoài chọn lựa những đặc sản miền Tây, đến chợ nổi, bạn cũng có thể tấp vào những con thuyền nhỏ phục vụ như quán cà phê di động, gọi một ly cà phê đá hay nước ngọt, thưởng thức một món tô bún cho bữa sáng.

3. Cá, tôm dồi dào

3

2

Cơm lá sen, cá kho tộ, bún nước lèo là những đặc sản nổi tiếng miền Tây.

Từ đỉnh cao nguyên Tây Tạng, sông Mêkông hùng vĩ chảy qua sáu nước, đem lại nguồn sống cho hàng triệu người. Đổ vào Việt Nam, sau một hành trình dài 4.500km, chín cửa sông (Cửu Long) mang theo một lượng lớn phù sa để tạo thành một trong những vùng đồng bằng lớn nhất thế giới.

Những điều kiện tuyệt vời mà nhiên nhiên mang lại đã tạo nên một nền ẩm thực phong phú và đặc sắc nơi đây. Về miền Tây, có rất nhiều món ngon mà bạn có thể khám phá: cá lóc nướng trui, chuột đồng quay lu, lẩu cá kèo, lẩu mắm, bánh xèo, bún cá, cháo cá, hủ tiếu, gà nướng đất sét…

4. Làng nghề truyền thống

56

Du khách tham quan một làng nghề làm hủ tiếu.

Du lịch sinh thái làng nghề chính là một trong những đểm hấp dẫn của miền Tây. Du khách nước ngoài đặc biệt thích tìm hiểu quy trình sản xuất và trải nghiệm cảm giác tự làm ra sản phẩm.

Miền Tây có rất nhiều làng nghề truyền thống nổi tiếng như làng chiếu Long Định, làng hủ tiếu Mỹ Tho (Tiền Giang); làng lụa Tân Châu (An Giang); làng cốm dẹp Ba So (Trà Vinh); làng nghề bánh tráng Mỹ Lồng, kẹo dừa (Bến Tre), làng nem Lai Vung , làng nghề trồng hoa Sa Đéc (Đồng Tháp)…

5. Con người thân thiện

57

Người miền Tây nổi tiếng là thân thiện, hiếu khách.

Vùng đồng bằng sông Cửu Long là một thiên đường kỳ lạ cho du khách từ khắp nơi trên thế giới: khí hậu tốt, vườn cây trái nhiệt đới rực rỡ, bầu không khí thoải mái và sự hào phóng của cư dân địa phương.

Không chỉ với người làng người xóm, những người khách mới đến lần đầu cũng có thể cảm nhận được nét dễ thương vô cùng của những con người trên xứ xuồng ghe ngày đêm không ngớt này.

6. Nhiều trò vui chơi giải trí dân dã

58

Chèo xuống ngắm sông nước là hoạt động yêu thích của du khách.

Những tour tham quan miền Tây không thể thiếu các hoạt động vui chợi giải trí dân dã: chèo xuồng len lỏi giữa kênh rạch, tát mương bắt cá, săn chuột đồng, giăng câu thả lưới, vào vườn hái trái cây, thử “cảm giác mạnh” với cầu tre lắt lẻo..

7. Những điệu đàn ca tài tử

58_1

Đàn ca tài tử là một phần không thể thiếu của văn hóa miền sông nước.

Nhắc đến miền Tây, nhắc đến những con người chịu thương, chịu khó không thể bỏ qua giai điệu réo rắc của tiếng đàn bầu. Ở vùng đất này những câu ca, vọng cổ, cải lương trên nền tiếng đàn bầu mộc mạc từ lâu đã thấm thía vào tâm hồn của lớp lớp thế hệ nơi đây như một phần hồn không thể đánh mất. Phổ biến đến độ bạn có thể thưởng thức những giai điệu ấy ở bất cứ nơi đâu, vào mọi thời điểm khi có dịp chu du trên mảnh đất miền Tây.

8. Biển Phú Quốc tuyệt đẹp

Thuộc tỉnh Kiên Giang, đảo Phú Quốc là điểm du lịch nổi tiếng không chỉ ở miền Tây mà còn đối với thế giới. Cuối năm 2014, trang du lịch uy tín National Geographic đã chọn Phú Quốc vào top 10 điểm đến mùa đông tuyệt nhất trong năm.

59

Trang du lịch uy tín National Geographic đã chọn Phú Quốc vào top 10 điểm đến mùa đông tuyệt nhất trong năm.

Với khung cảnh duyên dáng, thanh bình của biển xanh, cát trắng và những địa danh đặc biệt… nơi đây sẽ là chặng dừng chân thú vị không thể bỏ qua trong hành trình khám phá các tỉnh miền Tây.

Theo Huyền Châu / Báo Phụ Nữ TP.HCM
Bài viết: http://news.zing.vn/8-dieu-khien-mien-Tay-tro-thanh-diem-den-an-tuong-nhat-2015-post497228.html

Advertisements

02.01.2015 Posted by | Du lịch, Hình ảnh, Quê hương | , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thư mời họp mặt đầu năm 2014 – Xuân Giáp Ngọ

1q34Các bạn cựu học sinh Trường trung học tư thục Tây Sơn – Qui Nhơn, niên khóa 1968-1975 thân mến!

Xuân Giáp Ngọ lại đến rồi, tất cả chúng ta được thêm một tuổi, chúng mình lại có dịp gặp nhau trong tình đồng môn, tình bằng hữu thân thương như ngày nào còn cắp sách đến trường. Dù cho vật đổi sao dời, tình thân một thuở chẳng hề đổi thay…

Năm nay, nhờ vào sự cộng tác vô tư của rất nhiều bạn bè thân hữu xa gần như: Tấn Luật – Minh – Tuệ Đan – Nghĩa – Luyến Ái – Xuân Lan – Tuyết Dung – Hùng Thảo – Kim Sơn… đã trao đổi ý kiến đi đến thống nhất ngày và địa điểm họp mặt như sau:

1) Ngày và giờ họp mặt: Lúc 8h00 sáng mùng 06 tết Giáp Ngọ ( nhằm ngày 05/02/2014 )

2) Địa điểm họp mặt: Nhà hàng Làng Việt – ĐC : 23-24-25 Lê Đức Thọ – Tp. Qui Nhơn ( Đường Hoàng Quốc Việt nối dài hướng Chợ Đầm đi xuống Cảng Qui Nhơn, đối diện Hồ sinh thái gần cao ốc Hoàng Anh Gia Lai )

4) Kinh phí: Các bạn cựu học sinh trong lớp tự nguyện đóng góp.

3) Chương trình họp mặt dự định theo lịch sinh hoạt như sau:

* 8h00 – 10h00: Đón thầy cô giáo cũ và các bạn cựu học sinh tham dự ngày họp mặt, cafe giao lưu tâm sự, chụp hình lưu niệm, tặng quà, viết lưu bút…

*10h00 – 12h00: Đại diện cựu HS Tây Sơn-Qui Nhơn phát biểu nhân ngày họp mặt. Sau đó mời quí thầy cô giáo cũ và các bạn cựu HS dự tiệc họp mặt tại lầu 3 Nhà hàng Làng Việt.

*12h00 – 14h00: Văn nghệ tại lẩu 3 Nhà hàng Làng Việt

*14h00-14h30: chào tạm biệt, hẹn ngày hội ngộ

Rất mong các bạn tham khảo thư mời và có nhiều ý kiến đóng góp cho ngày họp mặt thêm vui tươi và đầy ý nghĩa.

Tình thương mến thương! tayson12ab

Số điện thoại các bạn có thể liên lac: Luật 0913416937 – Tuệ Đan 0989227763 – Luyện 0909368834

23.01.2014 Posted by | Họp mặt, Quê hương | , , | 2 phản hồi

KỶ NIỆM VỚI TRƯỜNG TÂY SƠN

  Trần Quý Cảnh
Bruxelles

 

Những ngày đầu Xuân ở phương trời Âu này, hoa tuyết trắng xóa bay lất phất đầy trời, thỉnh thoảng chúng tinh nghịch rượt đuổi nhau hoặc lượn thành từng vòng thật đẹp mắt do những cơn gió đạo diễn…Tuy lạnh ngoài trời nhưng lòng tôi thấy ấm áp lạ thường vì được thấy tên mình, nhìn hình ảnh một số đồng nghiệp và bao nhiêu học trò thân thương ngày xưa, cách nay gần nửa thế kỷ qua trang web “Hội Quán Tây Sơn 74” do một người thân hướng dẫn. Lòng tôi bỗng bừng sống lại với bao nhiêu kỷ niệm êm đềm của một thời đã qua.

I – Những sinh hoạt của trường:

Thuở ấy Phòng Giáo dục thị xã Qui nhơn thường tổ chức những cuộc thi văn nghệ, thể thao, cắm trại giữa các trường Trung học trong thị xã. Trường chúng ta có gs nhạc nên cũng tham gia thi các tiết mục đơn ca, vũ và đàn tranh, sánh vai cùng các trường đã nổi tiếng xưa nay như Cường Để, Nữ Trung Học, Trinh Vương… Năm ấy, 1972 hay 1973, Em Phan Thị Liên-Hương hóa trang vai Lạc Long Quân và em Ngô Thị Nhâm duyên dáng với vai Mẹ Âu Cơ trong vũ khúc “Một mẹ trăm con” vô cùng xuất sắc được khán giả hoan hô nhiệt liệt. Kết quả đứng thứ nhì toàn thị xã, sau trường Nữ Trung Học. Đạo diễn vũ khúc ấy là em Nguyễn Thụy Vũ, nam sinh lớp 12. Nay Liên-Hương rất thành công ở Cali còn người đẹp Âu Cơ hiện ở phương nào? Về môn đàn tranh, gs âm nhạc Vũ Phan Long đã đào tạo nhiều nữ sinh có ngón đàn tuyệt diệu mà Liên-Hương và Tuyết-Nhung đã thể hiện:

 

 

 

 “Trong như tiếng hạt bay qua,

 

Đục như nước suối mới sa nửa vời.

 

Tiếng khoan như gió thoảng ngoài,

 

Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa,

 

Ngọn đèn khi tỏ khi mờ,

 

Khiến người ngồi đó phải ngơ ngẩn sầu…” (Kiều)

Có lần đội bóng tròn trường Tây Sơn bốc thăm trúng địch thủ là trường Bồ Đề có Lộc Lé. Đội này chỉ đứng sau đội Cường Để. Năm ấy tôi làm nhà dìu dắt amateur, nhờ em Thụy Vũ làm thủ quân, Nguyễn Kế Thanh yểm trợ nước non. Thụy Vũ có tài về mọi mặt, đặc biệt tinh thần rất cao nên đã khích lệ các bạn hăng say nơi đấu trường, nhờ vậy tỉ số thua không đậm hay cũng có thể đội Bồ Đề đàn anh muốn chơi đẹp.

 

 

Các em học sinh Tây Sơn ngày ấy còn nhớ kỷ niệm cuộc cắm trại chung với các trường ở khuôn viên trường Vi Nhân, gần trường Sư Phạm không? Thầy Bỗng và tôi hướng dẫn trường mình, không khí vô cùng vui nhộn, cũng thi đua kỹ thuật dựng lều, thi nấu cơm, trò chơi…Tôi nhờ vài em học sinh có kinh nghiệm Hướng Đạo giúp thầy Bỗng và tôi. Vả lại chúng ta đã từng tổ chức nhiều cuộc du ngoạn, cắm trại ở Cù Lao Xanh, Phước Lý, Tu viện Nguyên Thiều … nên các em rất dạn dĩ và quen với những sinh hoạt ngoài trời rồi.

 

 

Nhắc đến đây chắc nhiều em còn nhớ kỷ niệm đẹp kỳ cắm trại ở Cù Lao Xanh năm nào? Đó là lần đầu tiên thầy Bổng và tôi tổ chức cho toàn trường, từ lớp Sáu đến lớp Mười Hai. Em Nguyễn Quốc Khánh nhắc đến kỷ niệm chuyến hải hành ấy, bao nhiêu bạn bị say sóng, Khánh tỉnh táo“chiêm ngưỡng người đẹp” ngồi trên be thuyền nhìn trời nước mênh mông…Những ngọn sóng lăn tăn phản chiếu ánh mặt trời ban mai đẹp tuyệt trần. Một hàn sĩ nào đó cũng đã nhìn cảnh sóng nước mây trời như thế này mà làm bài thơ NGHÈO khá trữ tình:

 

 

 

“Anh nghèo lắm, than ơi anh nghèo lắm,

 

Anh chỉ giàu với nắng hạ và mây tơ,

 

Anh chỉ giàu với năm bảy vần thơ,

 

Với tất cả tình yêu em đằm thắm.

 

 

 

Em muốn gấm anh cho mây làm gấm,

 

Em muốn nhung anh chỉ có rêu xanh

 

Muốn kim cương anh chỉ có nước long lanh

 

Anh nghèo lắm than ơi anh nghèo lắm.”

 

 

 

           Nhưng đặc biệt nhất là “Cái đêm hôm ấy đêm nào, bóng trăng vằng vặc, bóng sao mờ mờ…” ở Cù Lao Xanh thi vị vô cùng. Thầy Bỗng và tôi lo lắm vì sợ trong bóng đêm  có thể có những em “đi xa” quên đường về, chúng tôi phải có trách nhiệm. Từng nhóm, từng nhóm, cũng có khi từng đôi, từng đôi, tâm sự nhỏ to dưới ánh trăng huyền diệu giữa tiếng rầm rì của sóng biển… Lần ấy chúng tôi mời thầy Giám đốc Nguyễn Châu và thầy Vũ Phan Long cùng tham gia. Thầy Châu xuất quỹ cho tiền mua cá thu nấu cháo ăn khuya. Tôi quên tên em nữ sinh nào đã trổ tài nấu soong cháo ngon tuyệt, thầy Châu khen hoài. Tôi còn nhớ cũng đêm trăng huyền hoặc ấy, trong không gian vô tận, con người như cảm thấy bé nhỏ trước thiên nhiên nên thầy trò mình tự nhiên gần gũi và dễ thông cảm nhau hơn, không còn có vách ngăn vô hình giữa bục giảng và bàn học sinh, một số nam cũng như nữ sinh đến ngồi sát bên thầy Bỗng hay bên tôi để tâm sự. Không ngờ một em nữ sinh khá lớn trong lớp lựa lúc tôi đang ngồi một mình đến bên thỏ thẻ “Từ nay em sẽ học đàng hoàng trong giờ thầy” mà trước đây em ấy thường thả hồn bên ngoài cửa sổ. Tôi cảm thấy sung sướng vì ảnh hưởng tốt của những lần sinh hoạt ngoài trời mà thường chỉ những trường công lập mới tổ chức được.

 

 

II- Những tâm tình:

 

 

Các em học sinh ngày trước thân mến của thầy,

 

 

Đã 32 năm sống viễn xứ nhưng mỗi lần ra đường thấy những học sinh rộn rã đến trường, nhất là những mùa tựu trường tưng bừng, lòng thầy bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm 11 năm dạy ở trường Tây Sơn, từ 65 đến 76, và 5 năm dạy ở trường Trần Hưng Đạo, có những lúc nhớ da diết, nhớ trường, nhớ người…

 

Ở tuổi này kỷ niệm đối với thầy là điều trân quý nhất vì hiện tại không có gì đặc biệt ngoài việc lo đề phòng những bệnh tật, tương lai là quỹ thời gian sắp cạn kiệt, chỉ còn kỷ niệm là điều đã có thật trong tầm tay. Giá như có bà Tiên cho thầy chọn 1 điều ước thầy xin chọn được trở về làm thầy giáo dạy trường Tây Sơn trong hoàn cảnh như trước năm 75, ở đó thầy rất hạnh phúc khi đứng trên bục giảng nhìn thấy bao nhiêu cặp mắt ngây thơ, vô tư chăm chú nghe giảng bài, thỉnh thoảng  thấy những cặp mắt sáng lên vì hiểu bài, đôi khi thấy được những nụ cười hồn nhiên, trìu mến, cũng có khi bắt gặp “đôi mắt như biết nói” thật dễ thương…Còn gì vui thú hơn những ngày thầy trò gần gũi trong những sinh hoạt giữa trời cao biển rộng “tai nghe chim hót trên cành cây, mắt trông bướm lượn trên đám cỏ…” phải không các em thân mến?

 

Nhưng nếu được cầm lại viên phấn đứng trước bảng đen, song song với việc dạy văn hoá, chắc chắn thầy sẽ chú trọng nhiều hơn đến việc truyền đạt kiến thức làm người, lấy con người làm trọng. Thầy sẽ không chau mày với những học sinh không thuộc bài, sẽ không bực dọc với những học sinh thường“cúp cua” hay nghịch phá. Thầy sẽ mềm mỏng và kiên nhẫn giúp đỡ, giảng giải để những em ấy thấy được điều đúng, điều sai, điều cần làm có lợi cho bản thân mình, cũng như thầy đã nhiều lần mềm mỏng khuyên giải với vài học sinh muốn trốn chích ngừa khi có phái đoàn y tế về trường mình và đã có tác dụng tốt

 

Hồi tưởng lại mười mấy năm trong nghề, làm sao cũng có những lúc vui buồn, không tránh khỏi những sai sót nho nhỏ để thầy trò có thể hiểu lầm hay buồn lòng nhau. Nhưng điểm căn bản là thầy rất yêu nghề, tận tụy với tất cả lương tâm, luôn luôn thương yêu học trò như con em của mình. Đáp lại thầy cũng nhận được tấm lòng quý mến của hầu hết các học sinh cũ  sau 30, 40 năm xa cách. Thỉnh thoảng thầy nhận được những điện thư của các em còn ở Việt Nam hay ở hải ngoại hỏi thăm một cách trìu mến, nhất là vào dịp Ngày Nhà Giáo 20/11, làm ấm lòng cho người một đời tận tụy với nghề. Đối với thầy các em vẫn xem mình còn nhỏ bé như ngày xưa thể hiện qua lời nói, qua những tâm sự …dù hiện tại nhiều em đã nghỉ hưu, đã là những ông nội, bà ngoại. Một lần điện thoại về thăm 1 em ở VN có hoàn cảnh đặc biệt, trước khi chấm dứt câu chuyện thầy bảo hôm nay thầy sẽ vui suốt ngày, em ấy không chịu, nũng nịu bảo thầy phải vui nhiều ngày mới được. Sao mà giống em đang ở tuổi 12, 13 vậy. Dễ thương vô cùng. Thầy điện thọai thăm và chia sẻ những nỗi đau buồn của Trần Hữu Hùng, mặc dù Hùng nay đã trở thành “Thầy tụng kinh” thay cho các sư, thế nhưng em luôn xưng hô “thầy, con” ngọt ngào và chân thành. Câu nói phũ phàng của ai đó “Làm nghề dạy học giống như nghề đưa đò, khách sang sông rồi thôi” thật sự không làm vẩn đục lòng thầy. 

 

 

Thầy vui mừng biết được nhiều học trò cũ xuất thân từ trường Tây Sơn đã thành công về mặt này hay mặt khác: gia đình hạnh phúc, con cái thành đạt, có em rất thành công trên thương trường, không ít người là nhà giáo cấp 2, cấp 3 đầy uy tín, có em là cô giáo trường Cao Đẳng Sư Phạm Qui nhơn, nhiều em là chuyên viên các ngành… Xem các trang Hội quán Tây Sơn mới thấy được cái tài của 2 chuyên viên Vũ Văn Đại Lang và Nguyễn Quốc Khánh, nhất là trang video vừa đẹp, vừa hay, vừa dễ thương làm sao. Đêm đêm thầy nghe từ đài VOA tiếng xướng ngôn viên Duy Ái, đúng ra là Võ Duy Nhơn, học trò cũ hiền lành của thầy, nay đã thành công trong 1 lãnh vực khá đặc biệt.

 

Bên cạnh đó thầy cảm thấy xót xa cho những em thiếu may mắn. Đau buồn nhất khi biết tin những học sinh thương yêu của thầy đã vĩnh biệt hồng trần như Hoàng Văn Nhuận, Nguyễn Thụy Vũ, Nguyễn Chương…Em Vũ có vóc dáng khỏe mạnh, nhanh nhẹn, hoạt bát, tháo vát, đa tài như đã kể ở trên, đáng làm anh cả trong trường, sao vội ra đi, để lại bao ngậm ngùi và “mưa trong lòng” một số người thương…Còn nhớ như in em Chương ngày xưa là học sinh giỏi của thầy, của lớp, hiền lành, lời nói chậm rải, đôi mắt sáng và to, nước da không được hồng hào. Đặc biệt em Hoàng Văn Nhuận, sau khi đậu Tú Tài, tình nguyện vào trường Võ Bị Đà lạt, qua 4 năm học tập ra trường Nhuận đậu thủ khoa khóa 27. Đứng giữa vũ đình trường người thủ khoa giương cung bắn 4 mũi tên về 4 hướng để tỏ chí làm trai, rồi Nhuận chọn đơn vị pháo binh, tử thủ ở Long Thành tháng 4-75 và đã anh dũng hy sinh tại đây, chưa được một ngày đền đáp công ơn dưỡng dục của đấng sinh thành mà song thân của em Nhuận khá nghèo trong thời gian Nhuận còn đi học. Khi học trường Tây Sơn, Nhuận là học sinh giỏi, ăn nói hoạt bát nhưng luôn khiêm tốn nên được thầy thương bạn mến. Còn bao nhiêu em bất hạnh nữa mà thầy muốn được chia sẻ.

 

Bài viết này xin là nén hương lòng tưởng nhớ đến vong linh thầy Nguyễn Châu, thầy Đoàn Nhật Tấn, các đồng nghiệp Vũ Phan Long, Nguyễn Mộng Giác…đã một thời vui buồn với trường Tây Sơn, nay đang thong dong nơi Tiên cảnh.

 

 

Đây cũng là chân tình của người ở tuổi xế chiều nhớ về người bạn chí tình Hồ Văn Bỗng, nhớ các học sinh cũ của thầy đang ở VN và hải ngoại.

 

 

 

    Bruxelles, Mùa Xuân 2013

 

            Trần Quý Cảnh

23.06.2013 Posted by | Giáo dục, Quê hương | , , , | 3 phản hồi

QUÁN CHÈ HIỂN KHÁNH NGÀY XƯA

Image

Chè, thơ và nơi lưu giữ ký ức

Image
Linh hồn của thạch chè Hiển Khánh là nước đường cát có thả hoa lài

Có lẽ tên gọi “thạch chè Hiển Khánh” cũng thân thuộc với nhiều người như tên gọi của chợ Bàn Cờ vậy. Tiệm chè ra đời vào năm 1959 bởi hai đồng sở hữu là bà Trần Nghệ và ông Nguyễn Quý Quyền. Về sau, hai người giao tiệm lại cho chị Nguyễn Thị Nguyệt Minh (con ông Quyền) tiếp quản. Tên quán “Hiển Khánh” cũng là tên của một ngôi làng ở Hải Dương, quê của bà Trần Nghệ.

Ban đầu, tiệm chè Hiển Khánh mở ở Đa Kao, gần rạp Cầu Bông nhưng quá chật nên ông Quyền mở thêm một tiệm nữa ở đường Phan Đình Phùng (nay là đường Nguyễn Đình Chiểu) từ năm 1965 và duy trì đến bây giờ cho đến ngày nay. Tiệm Hiển Khánh ở Đa Kao thì không còn nữa.

“Tôi chứng kiến có những ông bố dẫn con mình đến ăn chè và nói với con ngày xưa ba má mới quen nhau thường ngồi ở đâu, rất thú vị. Tôi hiểu rằng, quán chè còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm học sinh rất khó phai mờ, vì vậy, quán của tôi cố gắng giữ nguyên những hình ảnh câu thơ, nét chữ từ ngày xưa để có nơi đi về cho người ưa kỷ niệm”, chị Minh chia sẻ.

Chắc nhiều người rất tò mò, không biết quán chè Hiển Khánh có gì hay mà thu hút nhiều người đến như vậy. Thời của bà Nghệ những năm 70 thế kỷ trước, món thạch chè rất đơn giản và chỉ có đúng ba món: thạch trắng cắt sợi, chè đậu xanh và chè kho ướp lạnh. Hồi đó ở Sài Gòn, chỉ có một quán duy nhất là Hiển Khánh bán món chè này.

Image
Bánh lá gai

Image
Bánh phu thê

Linh hồn của món chè là nước đường cát có thả hoa lài, do vậy, khi ăn chè, hương hoa lài cứ phảng phất và có một mùi thơm rất khó quên. Chị Minh công nhận rằng, bây giờ hoa lài của quán không thơm bằng hoa lài trước đây, đó là do cách trồng hoa đã thay đổi, chị không có cách gì can thiệp được. Chứ ngày xưa, hương hoa lài thơm lắm, thơm đến nao lòng, chính mùi hương này đã để lại dấu ấn trong khách tới ăn chè.

Món thạch, chè đậu xanh từ lúc mới mở tới bây giờ vẫn y nguyên hương vị. Nếu muốn ăn kiểu xưa, khách đến quán có thể gọi thạch rưới nước đường ướp hoa lài, hoặc thạch cộng với đậu xanh cũng rưới nước đường ướp hoa lài. Sau khi Hiển Khánh xuất hiện khoảng 10 năm thì Sài Gòn mới có thêm những quán khác bán món thạch chè giống như vậy.

Những món bánh nhỏ xinh cũng lưu luyến thực khách qua bao năm nay. Là bánh lá gai, bánh phu thê, bánh đậu xanh… cùng những vần thơ không phai nhòa theo năm tháng được treo hai bên tường:

Bánh lá gai

Da đen có tấm lòng vàng
Dùng làm đám cưới biếu làng ngày xưa
Dù ai đi sớm về trưa
Ghé vào Hiển Khánh mà mua bánh này
Bánh này ý nghĩa hay hay
Trông thời đen mướt không thay lòng vàng

Bánh phu thê

Bánh ăn nên vợ nên chồng
Ăn vào con cháu Lạc Hồng mến nhau
Từ Nam Quan đến Cà Mau
Yêu nhau ta nhớ dặn nhau nên dùng
Tứ thân phụ mẫu kính chung
Mối tình khắn khít khắp vùng đều khen

Image
Nhãn nhục trong chè thạch nhãn là loại ngon nhất từ Hưng Yên

Thơ chè hoa quyện cùng nhau, chắc là chỉ có ở thạch chè Hiển Khánh. Có giai thoại kể lại rằng, khách của quán còn có thêm nhiều học sinh của trường Gia Long và Petrus Ký (trường Minh Khai và Lê Hồng Phong bây giờ) đến ăn chè, học sinh nào đối được câu đối chủ quán sáng tác treo trên tường thì được tặng bánh, tặng chè.

Chị Minh được má giao cửa hàng từ 20 năm nay, sau khi tiếp nhận quán, chị sáng tạo ra thêm nhiều món chè mới được khách rất ưa chuộng như thạch sen nhãn, sâm bổ lượng, thạch thốt nốt, tổng cộng khoảng 20 món chè…Điều tôi khâm phục nhất là quán vẫn giữ được phong cách dùng hoa lài tươi thả vào nước đường để tạo hương cho món chè chứ không dùng hương liệu. Chị Minh kể, mỗi tháng, chị mua khoảng 1 triệu tiền hoa lài. Khi cơn lốc trà trân châu, chè Thái Lan tràn về Sài Gòn, quán có vắng hơn, doanh thu có thấp đi nhưng nhìn chung, lượng khách quen tới quán vẫn ổn định vì họ ưa hương vị tự nhiên hơn là hương liệu, ưa vị đường không quá ngọt của chè ở đây.

Bí quyết những món chè ngon và quà vặt ngon ở quán còn nằm ở khâu chọn nguyên liệu. Nhãn nhục dùng nấu chè được chị Minh chọn loại ngon nhất từ Hưng Yên, đậu xanh chọn loại đắt tiền nhất, hạt sen và củ sen mua ở Đồng Tháp, hạt thốt nốt dùng loại của Thái Lan. Món bánh gai đặt người Bắc ở vùng Hố Nai Biên Hòa làm theo tiêu chuẩn chị Minh đặt ra, bánh xu xuê (phu thê), bánh đậu xanh nướng đặt người Huế làm.

Tôi kêu một ly chè thạch chan nước đường ướp hoa lài, như cách đây 54 năm. Thạch giòn giòn, nước đường nấu khéo thơm mát, thoảng mùi hoa lài. Lấy một bông hoa lài ngậm ở đầu môi, tôi thấy một mùi thơm thật quyến rũ, như đưa mình trở về những ngày xưa cũ… Cây hoa lài nằm đâu đó ở một góc vườn thơ, không phô trương mà lặng thầm tỏa hương thơm ngát cả đêm.

Giáng Hương

Nguồn: PTT email – thupham171@gmail.com

24.05.2013 Posted by | Hình ảnh, Quê hương | , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hình ảnh họp mặt mùng 8 tết xuân Quý Tỵ – 17/2/2013

TSQN- Theo thông lệ hằng năm, nhóm cựu hs Trường trung học tư thục Tây Sơn-Quy Nhơn, nk: 1968-1975 lại cùng gặp nhau trong ngày đầu xuân. Năm nay chúng ta rất vui mừng đón quý thầy cô giáo cũ đến dự . Trong vài hình ảnh đại diện dưới đây chúng ta sẽ bắt gặp những hình ảnh của tình thầy trò vui tươi như ngày nào. Năm mới Quý Tỵ xin chúc tất cả quý thây cô, bạn bè, thân hữu một năm dồi dào sức khoẻ, vạn sự như  ý.

HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2012 NHĐS1 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS2  DSC_3534 DSC_3531 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS4 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS5 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS6 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS7 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS8 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS9 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS10 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS11 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS12 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS13 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS14 HM mùng 8 tết Quý Tỵ - 17/2/2013 NHĐS15

Hình ảnh do Tuệ Đan chụp và sao lưu. Hình 2 bạn Bửu Châu & Kim Sơn ôm 2 thùng ken là quà của 2 bạn Tạ Chí Thân & Liên Hương không về dự  đươc mừng tặng ngày họp mặt. Một số hình ảnh của các bạn khác chụp cũng sẽ upload lên thêm, mời các bạn chon mục ảnh tayson12ab phía trên đầu trang, sau dó click chuột vào 2 chữ  màu xanh Click here để xem tất cả các hình của ngày họp mặt mùng 8 tết xuân Quý Tỵ 2013. Xin cám ơn các bạn đã chia sẻ niềm vui ngày họp mặt đầu năm.

Trang tin tayson12ab

25.02.2013 Posted by | Hình ảnh, Họp mặt, Quê hương, Tin vui | , , , | 5 phản hồi

Về “Truyện thơ Hòn Vọng Phu”

Vũ Thanh, một cây bút không chuyên quê ở huyện Tuy Phước, hiện định cư tại bang Florida (Hoa Kỳ), vừa cho ra mắt bạn đọc quê nhà “Truyện thơ Hòn Vọng Phu” (NXB Trẻ ấn hành) lấy cảm hứng từ câu chuyện tình buồn nổi tiếng trong dân gian và hình ảnh đá Vọng Phu trên đỉnh núi Bà (huyện Phù Cát)…

Hòn Vọng Phu – một sự tích nổi tiếng trong dân gian Việt Nam nói về thiên diễm tình ngang trái huynh muội trở thành phu thê – từ lâu đã là nguồn cảm hứng của văn chương, âm nhạc. Trên đất nước ta, những hòn đá có hình dáng hao hao một thiếu phụ ôm con được xem như “bức tranh diễm tuyệt trần hoàn” có ở núi M’drak (tỉnh Đắk Lắk); núi Nhồi (tỉnh Thanh Hóa); bờ khe Giai, bản Cơ Lêc (Nghệ An); thị trấn Đồng Đăng (tỉnh Lạng Sơn)… Tại Bình Định, sự tích hòn Vọng Phu hiện sừng sững trên đỉnh núi Bà.

 Dong lai

Tác giả Vũ Thanh tại buổi ra mắt “Truyện thơ Hòn Vọng Phu” tại Quy Nhơn.

 “Truyện thơ Hòn Vọng Phu” của Vũ Thanh dài 2.466 câu lục bát, gồm 21 hồi. Thiên tình sử oan khiên này được Vũ Thanh thu vào mấy câu thơ não lòng: Giờ đây mọi sự lỡ làng/ âm thầm ta cứ để tang trong lòng/ cứ mang danh nghĩa vợ chồng/ để cho em gái yên lòng nuôi con (…) Con thơ giờ bế trên tay/ tay rày là cậu tay rày là cha/ một tay khuấy động phong ba/ tay kia đập nát cảnh nhà ấm êm/ bây giờ gọi vợ hay em/ bóng hình nào ở trong tim bây giờ/ bây giờ tăm tối mịt mờ/ đường nào ra khỏi bến bờ si mê (hồi 15).

Không chỉ lấy cốt truyện dân gian về sự tích hòn Vọng Phu, trong tác phẩm này, Vũ Thanh còn tái hiện một giai đoạn lịch sử đầy biến động của đất nước: Sự suy tàn của chúa Nguyễn ở Đàng Trong, sự mục nát của triều đình Lê – Trịnh ở Đàng Ngoài, khởi nghĩa Truông Mây của chàng Lía và khởi nghĩa Tây Sơn của ba anh em nhà Tây Sơn. Với nội dung kết hợp dân gian, dã sử và chính sử; thể hiện bằng thể thơ lục bát theo lối chương hồi cổ điển, “Truyện thơ Hòn Vọng Phu” vừa gần gũi, vừa cho thấy tài viết của một người sáng tác không chuyên.

Từ tiền phát hành tập “Truyện thơ Hòn Vọng Phu”, sáng 22.4, tác giả Vũ Thanh đã nhờ Ban Chủ nhiệm CLB Văn học Xuân Diệu gởi tặng 15 triệu đồng cho bệnh nhân ở làng phong Quy Hòa (Quy Nhơn).

Tác giả Vũ Thanh  tên thật là Võ Thanh Quang, sinh năm 1956, tại thôn Tân Hội, xã Phước Hưng, huyện Tuy Phước; hiện định cư tại Hoa Kỳ. Ngày còn là cậu thiếu niên sống ở quê nhà, hình ảnh hòn Vọng Phu trơ gan cùng tuế nguyệt trên núi Bà, cũng như những truyền miệng về chuyện tình oan khiên này luôn là nỗi ám ảnh với ông. Tác giả tâm sự: “30 năm trước, khi là một nông dân ở quê nhà Tân Hội, tôi đã bắt tay viết truyện thơ Hòn Vọng Phu với tay bút tay cày. Viết được đến 1.800 câu lục bát, tôi phải dừng vì bế tắc trong giải quyết vấn đề tư tưởng của tác phẩm. Tập thơ dở dang đó thất lạc trong thời gian tôi lưu lạc ở nước ngoài. Sau này, tôi viết trở lại với mạch tư tưởng thông suốt, có thể lý giải thỏa đáng những bế tắc trước đây của tác phẩm”. Vũ Thanh cũng cho biết thêm, để hoàn thành “Truyện thơ Hòn Vọng Phu”, ông đã lao động miệt mài trong 5 năm, nhiều lần trở về quê hương khảo cứu tư liệu cả dân gian lẫn lịch sử và bồi đắp xúc cảm.

Đêm 21.4 tại Quy Nhơn, gần 100 người sáng tác và yêu văn nghệ đã có buổi giao lưu cùng Vũ Thanh như những người bạn văn chương chào đón một người xa quê trở về trong vòng tay bè bạn. Trước đó, ngày 14.4 tại TP Hồ Chí Minh, trang web xunau.org và tác giả Vũ Thanh cũng đã có buổi ra mắt tác phẩm này.

Tại buổi ra mắt “Truyện thơ Hòn Vọng Phu” ở Quy Nhơn, người dự khán còn biết đến một Vũ Thanh nhạc sĩ qua việc thưởng thức các ca khúc: “Đá Vọng Phu” và “Chuyện tình người chiến binh” (viết cho tập “Truyện thơ Hòn Vọng Phu”), “Mẹ ơi”, “Mùa xuân của chị”, “Quy Nhơn – đôi mắt người xưa”, “Tiếng ca buồn”, Xuân tha hương”… của ông.

Cùng với “Truyện thơ Hòn Vọng Phu”, Vũ Thanh chứng tỏ bút lực dồi dào khi tiếp tục hoàn thiện các bản thảo và sẽ cho ra mắt ba ấn phẩm thơ – nhạc: “Trường ca Quy Nhơn”, “Đôi mắt người xưa”; “Tình thơ Trương Chi – Mỵ Nương” và “Trường thi Tình sử Huyền Trân”.

SAO LY

Nguồn: http://baobinhdinh.com.vn/vanhoa-nghethuat/2012/4/125797/

02.05.2012 Posted by | Quê hương | , , | 6 phản hồi

Tình yêu

Ảnh ST từ mục FP của WordPress

Tác giả: Đỗ Kinh Thi

Tình yêu

      Mở ra nỗi nhớ

           Cho thời gian

                Bao nỗi vấn vương

Tình yêu

      Mở ra núi rừng

           Biết một lần

               Để vượt qua hoang dã

Tình yêu

    Mở ra biển cả

            Để thấy cuộn trào

                   Vượt nghìn trùng

                         Hò hẹn …

 Tình yêu

       Nở ra cánh Én

            Trời cao rạo rực

                  Đón xuân về

Tình yêu

       Mở ra tiếng chim

            Để trong đắng cay

                 Đời còn tiếng hát !

Hương hoa nở ra bát ngát

        Biết cây đời

             Cho trái …

                  Cho mãi

Tình yêu ! Tình yêu !


Trích trong tập thơ MỘT CHÚT MEN TÌNH của Đỗ Kinh Thi

Nguồn: Đỗ Kinh Thi’s Email – kinhthi54@gmail.com

01.03.2012 Posted by | Bài viết, Quê hương | , | 4 phản hồi

Tình

Ảnh: BLOGVIET.com.vn

Tác giả: Nguyễn Thị Tiết

Tình-như làn gió mát
Thổi qua đời hanh hao
Tình – vọng âm tiếng hát
Lời yêu thương ngọt ngào
Tình – dập dìu con sóng
Đánh thức nụ tầm xuân
Tình – ru mùa lá rụng
Đêm – nỗi nhớ khôn cùng

Tình – xua tan bão tố
Vỗ về lòng biển xanh
Tình – tia nắng long lanh
Xua nỗi sầu vạn cổ
Tình – tim đau rạn vỡ
Khi đời chia cách nhau
Tình – trao từng nhịp thở
Ấm đêm mưa – dạt dào
Tình – lạc bến – tình đau
Tình – khắc khoải trong nhau
Tình – một làn sương mỏng
Giăng giăng sợi tơ sầu !

 Nguyễn Thị Tiết

Nguồn: http://tvqn.info/index.php/tho/1863-tinh.html

23.02.2012 Posted by | Bài viết, Quê hương | , | 3 phản hồi

QUÊ… và… NỖI NHỚ

TSQN – Nhận được email của anh Đỗ Kinh Thi với bài thơ Quê và Nỗi nhớ ẩn chứa bao điều khắc khoải của người con xa quê hương. Mời bạn đọc cùng chia sẻ Nỗi nhớ của anh qua bài thơ. Nhân đây trang tayson12ab xin gởi đến anh lời cám ơn chân tình và lời chúc hạnh phúc.

Nguồn ảnh: yume.vn/mitribitha/article?p=14

Tác giả: Đỗ Kinh Thi

Tôi lại về …

đây bên triền đất lở

khoảng trời quê

khơi  lòng bao nỗi nhớ

Thời gian trôi

thật nhanh và từ đó,

Rồi lặng lẽ!

Bóng trăng vàng mờ tỏ

Dòng sông nghiêng

với một đời bỏ ngỏ

Đời phù du

lại nhiều này lắm nọ

Cơn gió thoảng

phận người chưa hiểu rõ

. . .    . . .

Vụng về

trôi dạt vào đất nọ

cũng là quê…

. . .   . . .

chứa đầy bao nỗi nhớ!

  …một từ …quê!

Nguồn: Đỗ Kinh Thi’s Email – kinhthi54@gmail.com

20.02.2012 Posted by | Bài viết, Quê hương | , | 6 phản hồi

Em gái Tây Sơn

Ảnh ST – Nguồn: xe3mien.com

Tác giả: Thiên Di Phạm Văn Tòng

Tặng Trà Thị Tuyết Ngọc, cựu hs trường Tây Sơn Quy Nhơn 69/72

Câu chuyện ngày xưa anh nuối tiếc:

Nhà em trên trường,  anh dưới trường

Hằng ngày đi học em trốn tiết

Xuống chợ Cây Me, đợi người thương

 *

Câu thơ, ý nhạc ngày xưa ấy

Còn vọng muôn đời ai nở quên?

Đi giữa bụi đời anh mãi thấy

Phượng rơi ngày ấy, mộng lênh đênh…

 *

Củ sắn hôm xưa trắng nuột nà

Mưa bay vương vướng áo vàng mơ

Đêm tương tư cũ xuân rồi hạ

Một phút vắng nhau đã thẩn thờ

 *

Em gái Tây Sơn mãi hẹn hò

Sách rơi đâu mất mẹ cha buồn

Cổng trường mở rộng chờ em đó

Sao chẳng thấy về…nước mắt tuôn

 *

Viết tặng bài thơ Sóc Nhỏ ơi!

Năm năm tình đó hóa vợ chồng

Nhánh tình năm cũ ai buông lơi?

Sống cỏi bơ vơ… nát cả lòng

 *

Giờ đây đôi ngã mờ sương khói

Em mãi là em, tôi với tôi…

Có lúc bâng quơ nhìn xuân mới

Câu chuyện ngày xưa: đã hết  rồi.

Cuối tháng chạp 2011

Nguồn: Phạm Văn Tòng’s Email – tngphmvn@yahoo.com.vn

23.01.2012 Posted by | Bài viết, Quê hương | , | 5 phản hồi