taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Niềm tin vượt qua sợ hãi

SGTT.VN – 132 phút phim về người đàn bà “hoa lài” ở đất nước Myanmar của đạo diễn Luc Besson, người từng được mệnh danh là Steven Spielberg của nước Pháp, là những giây phút đem lại thú vị cho bất kỳ ai yêu những câu chuyện thần kỳ có thật giữa thế kỷ 21 này.

 

Cảnh trong phim The Lady. Ảnh:

 

The Lady, với vai diễn xuất sắc của nữ diễn viên Dương Tử Quỳnh, đã tái tạo lại một chặng đường trong cuộc đời của người đàn bà lừng danh Aung San Suu Kyi, và cũng là một giai đoạn thử thách của vận mệnh dân tộc Myanmar. Hình ảnh cuối của phim khép lại với nụ cười tiều tuỵ nhưng mãnh liệt của nhân vật chính là Suu Kyi, như muốn khắc vào tim người xem rằng với niềm tin, người ta có thể vượt qua sự sợ hãi trước cái ác và bạo lực.

 

Câu chuyện của The Lady là những thông điệp cuộc sống đan chéo giữa câu chuyện đời của gia đình bà Aung San Suu Kyi, với người chồng là nhà văn Michael Aris. Từ một người phụ nữ nhỏ nhẹ và chỉ quen chuyện chăm sóc cho gia đình của mình, đột nhiên số phận đưa đẩy bà trở thành lãnh tụ đảng đối lập, hơn nữa, là người đàn bà nhận giải Nobel hoà bình năm 1991.

 

“Khi mình cho là không dính gì đến chính trị thì đừng quên là cũng có lúc chính trị sẽ nhìn đến mình”, trong phim, bà Aung San Suu Kyi đã viết và dán thông điệp trên lên trước cửa nhà mình, nơi bà cô đơn giữa các họng súng.

 

Bộ phim là một chuỗi dài những câu chuyện quen thuộc và gần gũi của một đời người sống giữa an ninh, mật vụ, những trò trấn áp hèn hạ. Chung quanh người đàn bà yếu ớt đó là súng và những kẻ chỉ biết bóp cò súng một cách vô tri theo lệnh cấp trên. Trong một phân đoạn nhỏ, kẻ giết người không gớm tay của tướng Than Shwe đột nhiên hết sức gần với con người khi nghe tiếng đàn piano của bà Aung San Suu Kyi, “âm nhạc”, tên đồ tể gật gù. Ở một cảnh khác, khi rút khỏi nhà của bà Aung San Suu Kyi, tên đồ tể đó lại cười chào bà. Dường như Luc Besson muốn gửi lại trong những khung hình đó rằng kẻ tàn bạo nhất, rồi cũng sẽ được cứu rỗi khi được văn hoá chạm đến trái tim.

 

Phim cho thấy suốt một thời gian dài, hơn một phần tư thế kỷ, dân tộc đất Phật Myanmar phải cam chịu bạo quyền và độc tài, nhưng ngọn lửa yêu tự do và dân chủ trong trái tim của người dân chưa bao giờ nguôi. Khi Luc Besson thực hiện phim này, ông cũng chỉ có một niềm tin. Vào thời điểm đó, xe tăng vẫn còn đậu trước cửa nhà của bà Aung San Suu Kyi, các thành viên đảng Liên minh Quốc gia vì Dân Chủ vẫn đang ngồi tù. Thế nhưng huyền thoại đã rực sáng khi Aung San Suu Kyi tự do và trở thành một trong những niềm tin vĩ đại của miền đất Phật.

 

Không thể không ca ngợi vai diễn của diễn viên Dương Tử Quỳnh. Ánh mắt và dáng điệu của bà Aung San Suu Kyi đã được tái tạo một cách cảm động nhuần nhuyễn. Ở một vai diễn chỉ có ánh mắt và sự im lặng là chính, Dương Tử Quỳnh có lẽ đã làm không ít khán giả bật khóc khi sẻ chia sự cô đơn khủng khiếp của bà Aung San Suu Kyi.

 

Vai người chồng của bà Aung San Suu Kyi, nhà văn Michael Aris, do David Thewlis vào vai cũng là một phần làm nên sự thơ mộng và ray rứt của bộ phim.

 

Vào lúc này, câu chuyện của The Lady đã lan toả khắp thế giới, như một bài học nhỏ về niềm tin của con người có thể vượt qua mọi sự sợ hãi. Và có lẽ chỉ có những niềm tin như vậy gặp nhau, nhà biên kịch Rebecca Frayn mới cất công miệt mài rút gọn khối tư liệu dài ba năm phỏng vấn bà Aung San Suu Kyi để chắt lọc những bi hùng đáng giá của daw(*) Aung San Suu Kyi và đưa nó đến với mọi người như một thông điệp tuyệt đẹp cho thế giới này.

 

Tuấn Khanh

 

(*)daw, tiếng Myanmar là bà, với sự kính trọng.

Nguồn: http://sgtt.vn/Van-hoa/165696/Niem-tin-vuot-qua-so-hai.html

07.07.2012 - Posted by | Văn học - Nghệ thuật | ,

6 phản hồi »

  1. Gì mà nóng ruột dữ dzậy ông NGỌC TRÂN CHÂU mà TRẦN TRỤI!
    BÁCH NIÊN CHI KẾ-MẠC NHƯ THỤ NHÂN mà… Ngừ ta đang gài ngừ cho trăm năm sau mà! NỊ THIÊN TỎN BÚ TỎN???!!!

    Phản hồi bởi TACHITHAN | 14.07.2012 | Trả lời

    • Hán của ông TACHITHAN cũng rộng dữ hè!

      Nhưng, xin lỗi (Mẽo nó kiu bằng sorry), tui nhắc cho ông biết nghen, chẳng qua là ông Quản Trọng bắt chước câu nói nổi tiếng của Bác Hồ đấy thôi!

      Phản hồi bởi trangochau | 14.07.2012 | Trả lời

  2. Từ thời niên thiếu, cái tên Miến Điện với thủ đô Ngưỡng Quang rất ấn tượng đối với tôi . Gấp nhiều lần hơn hẳn Ấn Độ, Nam Dương, Mã Lai, Thái Lan, Cao Miên, Ai Lao, Phi-Luật-Tân,… và cả Đại Hàn. Phải tội nó chỉ thua Trung Hoa và Nhựt Bổn (thiệt tình là như vậy vì bị nhồi nhét “thâm căn cố đế” cái tư tưởng “Thánh Hiền” Khổng – Mạnh “vĩ đại”, và những phát minh thuốc súng, giấy viết,…)

    Không phải do cảm tính hoặc ngẫu nhiên mà ấn tượng đó xuất phát từ cơ sở vị tổng thơ ký LHQ, ông U Thant, người Miến Điện.

    Sau này, lớn lên, có điều kiện học tập, tìm hiểu nhiều mặt về Lịch sử, Địa lý, Văn hóa, Xã hội,… của Miến Điện và so sánh với các quốc gia trong khu vực, tôi vẫn thấy cái ấn tượng thuở thiếu thời của mình là có căn cứ. Chỉ phải tội, lại phải tội, quốc gia Miến Điện bị tụt hậu, bị thế giới cô lập vì cái chính quyền độc tài, thân Trung Hoa Nhân Dân Cộng Hòa Quốc (may là mới thân thôi, lưu ý là cái XHCN của họ không có quốc hữu hóa đất đai, chớ chưa rập khuôn “y chang” như vài lân bang khác).

    Nay họ đã thức thời và khôn khéo “thoát Tàu”, để trở thành 1 quốc gia tự do và dân chủ thực sự, tôi cho rằng Miến Điện có đủ cơ sở để không những qua mặt một số quốc gia khác mà còn vươn lên hàng “top” ở khu vực ĐN Á trong một tương lai không xa.

    Thú thiệt, tôi vốn lớn lên trong vùng Miền Nam bị tạm chiếm, không xa lạ gì với các quốc gia Đại Hàn, Thái Lan,…, thậm chí đã tiếp xúc với “bọn lính đánh thuê Phác – Chánh – Hy”. Nên đã rất tủi hổ khi thấy dân tộc, đất nước anh hùng, vĩ đại của ta, đã rõ ràng và chánh xác, bị tụt hậu so với họ. Nay, chắc chắn sẽ thêm một lần tủi hổ tương tợ nữa…

    Phản hồi bởi trangochau | 08.07.2012 | Trả lời

    • Đất nước Miến Điện sẽ có những con đường được đặt tên Aung San Suu Kyi và lịch sử Miến Điện lại được bước vào một thời kỳ sáng lạn, thoát khỏi u mê.

      Không biết đến chừng nào dân tộc ta mới “sánh vai với các cường quốc năm châu” đây?
      😦😦😦

      Phản hồi bởi Trần Ngọc Luyện | 09.07.2012 | Trả lời

      • “dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai các cường quốc năm châu hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu” (Trích thư của bác Hồ gửi học sinh nhân ngày khai trường – tháng 9/1945).

        Thấm nhuần tư tưởng của Bác Hồ vĩ đại, đặc biệt, thông qua cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, chúng ta đã không ngừng phấn đấu vươn lên, bước đầu đưa Việt Nam hội nhập kinh tế quốc tế và tiến tới “sánh vai các cường quốc năm châu”, trong một thời gian ngắn ngủi nữa thôi, như mong đợi của Người.

        Phản hồi bởi trangochau | 14.07.2012 | Trả lời

      • Tui cũng đang ” mong mỏi ” đây ông Châu !

        Phản hồi bởi Dinh Thuc | 16.07.2012 | Trả lời


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: