taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Đâu đó một lời yêu

Tranh Đinh Cường - Ảnh: Google

Tác giả: Thiên Di – Phạm Văn Tòng

Trưa rực vàng hơi nóng, dưới hàng cây hai bên đường, vòm lá cánh cung ôm nhau che kín khung trời. Phan vẫn có cảm giác mất mác một điều thương yêu nhất. Mai chị Nguyệt chuẩn bị đi rồi, con đường này thôi từ đây vắng vóc dáng mảnh mai như sương khói của chị. Mấy năm rồi chị trọ học nhà Phan, chị em có điều gì mà không tâm sự với nhau. Cả hai đều yêu quí con đường và vòm lá ôm ấp che khuất mặt trời muà hạ. Chị lớn hơn Phan bốn tuổi, hình như điều ấy không làm ảnh hưởng đến tâm tình cả hai. Chị kèm Phan học thi tú tài, rổi rảnh lại dắt nhau tắm biển, buổi xế trưa hay ra con đường này nhìn lá vàng rơi. Phan mười tám, chi hai mươi hai, trong cả hai có một sự cảm thông vô hình. Buồn hay vui đã ai dấu được ai ?

Bốn năm ròng, tình chị em, tình bạn, len lén chút tình mới chớm tuổi hoa niên. Phan mang nổi hụt hẩn tận cùng khi chị Nguyệt tốt nghiệp nhận việc ở quê chị. Mấy ngày rồi không ai nói gì với ai, dường như trống rổng buồn tênh. Trưa nay chị hẹn Phan dưới vòm cây quen thuộc này. Có lẻ là một chia ly, một xa cách muôn trùng, một kỷ niệm một thời hoa niên sắp chơi vơi trong giọt nắng ban chiều. Ừ…chị kia rồi, chị lầm lủi đi như vội vàng như hối hả lạ lùng. Phan thở một hơi dài nói:

-Vội chi cho mệt chị.

-Chị không vội nhưng lòng chị vội. Lẻ ra mai đi nhưng ba chị bảo tối nay đi. Sao chị không vội gặp Phan được?

-Ừ, nhưng mà chị Nguyệt ơi! Đêm nay hay ngày mai thì có khác chi…rồi chúng ta cũng sẽ mất đi những ngày qua.

-Chị sẽ buồn và sẽ nhớ lắm Phan ơi.

-Hình như cuộc đời có mấy khi trọn vẹn đâu hở chị?

Chị Nguyệt cúi đầu im lặng, trong mắt chị đã vương nét mơ hồ mất mác. Phan cười buồn, cố gắng an uỉ chị:

-Thôi mà chị mai mốt rồi cũng có lúc gặp lại mà…

-Làm sao biết được?

-Chị ơi, sông suối đến lúc chia nhánh đời thành đôi ngả, sao chị không nghỉ đến lúc hội tụ tại, “đại dương xanh” của cuộc đời.

-Biết là vậy nhưng bao giờ?

Phan bật cười, chị bẻn lẻn đỏ hồng đôi má, trời ơi làm sao Phan có thể quên giây phút này. Nhũng tia nắng vàng vọt xuyên qua lùm cây quyện lung linh trên tóc chị, mơ màng như giấc chiêm bao, nồng nàn hương vị ngọt ngào của buổi chiều vàng. Cuối tít tắp con đường là biển xanh dìu dặt tiếng ru êm, tự dưng Phan muốn lôi tay chị chạy ào ra sóng nước, để nhấn chìm nổi hụt hẩn trong hồn. Cũng như từ trước đến giờ hai chị em vẫn như thế. Còn vài tiếng đồng hồ nữa là Phan mất chị sao? Phan không tin điều mình đang nghỉ, còn chị Nguyệt thì sao? Tâm tư Phan lẩn thẩn rối bời, còn chị Nguyệt, chị sao nhỉ? Phan cứ quanh quẩn cái điệp khúc lạ lùng ấy. Hình như Phan muốn ôm chầm lấy thân thể chị, giử chặt không cho bay đi, không để tan biến trong cuộc đời Phan. Nhưng hai tay Phan rủ xuống ngậm ngùi như những chiếc lá khô chuẩn bị lìa cành. Hụt hẩn tâm hồn, thể xác  bay vào chốn trống không, không điểm tựa…

-Phan làm gì mà như mất hồn vậy?-Giật mình Phan hốt hoảng trả lời:

-Không! không có gì

-Dấu chị làm gì. Điều Phan nghỉ hiện thời, tâm tư Phan hiện thời có khác chị đâu Phan. Hơn bốn năm ăn học cùng nhau, chị em mình thừa hiểu nhau từng điều nhỏ nhất kia mà! Chị nặng nổi ngậm ngùi như Phan, ngày tháng qua, cứ nghỉ đến ngày này, chị bâng quơ muốn khóc.

-Xạo à nghe!

-Xạo làm gì hở Phan?

-Phan không biết nửa.

-Sao mình không tắm biển chiều rồi tối chị đi?

-Phan không thích, chỉ muốn ngồi đây nhìn chị. Nhìn để thu hết hình ảnh chị trong tim lở mai không gặp còn có cái để mà nhớ.

-Lại lẩn thẩn rồi. Bấy nhiêu thời gian bên nhau mà còn sợ quên chị sao? Sợ quên thì chị tặng tấm hình đẹp nhất của chị cho Phan.

-Đùa chị cho vui chứ nhắm mắt Phan cũng thấy chị.

-Xạo…

-Tùy thôi, không tin cũng chẳng sao?

-Đừng giận Phan…chị đùa mà.

-Thôi mình đi dạo, đi cho đến cuối đương sát biển rồi quay lại nghe chị…

-Ừ thì đi.

Hai bóng người nghiêng dài theo bóng chiều buông, con đường hình như ngắn lại, quằn lại chứ không như hôm nào. Chị vẫn đi song đôi như ngày xưa, nhưng bây giờ hình như chị đi sát hơn. Mái tóc vương vào mặt Phan, cái cảm giác nồng nàn đầm ấm, cái mùi hương hôm xưa chừng như quấn vào nhau làm Phan tức thở. Sự im lặng khiến không gian chùng xuống, tiếng sóng dội về mổi lúc mổi rộn ràng khúc chia ly sắp tới. Lòng Phan bảng lảng, bước chân mơ màng xoải theo du mộng. Chợt chị Nguyệt ngã đầu vào vai Phan khe khẻ hỏi:

-Phan phải gắng thi đổ tú tài nghe không?

-Rớt thì sao?

-Nếu rớt bị đi lính thì cơ hội gặp lại Phan là hư vô.

-Đôi khi chị bi quan đến kỳ quặc.

-Chị không bi quan mà chị sợ…Phan đừng để chị buồn, được không?

-Phan hứa.

– Hứa nhưng sao buồn thế?

-Phan hứa mà…

Cả hai đều một lúc ngừng bước, Phan nhìn vào mắt chị, mắt chị đỏ lóng lánh…như là nước mắt? Đôi tay Phan xiếc chặt hai vai chị giử cho chị đứng vững, chị muốn nghiêng lã như cành cong hoa phượng vỷ. Chị cười, nụ cười tự thiên thu nào, nụ cười cuốn Phan vào vực thẳm nghìn trùng. Nghe như nơi chốn hoang vu không có con người. Phan cứ ngỡ không gian chìm xuống đáy hồ, nơi có biết bao kỷ niệm đang nổi trôi bồng bềnh theo bọt nước. Cứ như một cỏi xa thẳm nào đang xen vào giữa hai người. Cứ dạt trôi hai phía theo hai dòng định mệnh cách chia… Rưng rưng Phan nói như người ngủ mê:

-Thôi chia tay chị… Có nấn ná chẳng được gì .

-Không hiểu rồi đôi ba năm đến liệu Phan còn nhớ chị không?

Phan buông tay, khẻ khàng nâng lọn tóc chị, tóc tơ bay hờ hửng theo con gió vu vơ. Đôi mắt chị tròn xoe như cố ghi lại hình bóng thân yêu giây phút cuối. Phan hỏi:

-Chị muốn nghe Phan nói lời cuối không?

-Sao không nói, cứ ngập ngừng làm gì.

-Nói xong, Phan sẽ chạy ra biển và chị về thu xếp đồ đạc về quê…được không?

-Được.

-Nói xong Phan chạy nghen….P H A N Y Ê U C H Ị…….

Phan vút đi như giấc mơ. Sau lưng là tiếng nức nở thoát ra từ đâu đó trong mênh mông đồng vọng, nó làm bước chạy Phan nhanh hơn, cuống cuồng hơn. Phan chỉ thấy phía trước mình là “ĐÔI MẮT” nghìn trùng kỷ niêm… là mùi hương nhung nhớ một đời…

NHA TRANG THỜI ĐỂ NHỚ.

Nguồn: Thiên Di’s Email – tngphmvn@yahoo.com.vn

06.03.2012 - Posted by | Bài viết | ,

12 phản hồi »

  1. Ong này cứ chạy lung tung, coi chừng vấp té đó nghen. He he!!!

    Phản hồi bởi Trầm Tưởng-NCM | 22.03.2012 | Trả lời

    • Vấp té hảy hay…ông Sói ơi…

      Phản hồi bởi TdpvT | 22.03.2012 | Trả lời

  2. Bây giờ trang Tây Son Thiên Di cũng tham gia, ha ha vui lắm.

    Phản hồi bởi KẺ LẠ | 15.03.2012 | Trả lời

    • Kẻ Lạ viết cho trang Tây Sơn đi!

      Phản hồi bởi TdpvT | 15.03.2012 | Trả lời

  3. Vẫn như ngày nào TD là chúa mang kỷ niệm… nhẹ như mây.

    Phản hồi bởi Nguyện buồn | 15.03.2012 | Trả lời

    • Sao mà trùng hợp với một nổi buồn.

      Phản hồi bởi TdpvT | 15.03.2012 | Trả lời

  4. Hi hi…Vô tình tôi mò ra trang Tây Sơn lại thấy bài ông.
    Tây Sơn là bạn cũ hả?

    Phản hồi bởi LE MOI | 15.03.2012 | Trả lời

    • Mới có máy rồi quậy hả ngài?

      Phản hồi bởi TdpvT | 15.03.2012 | Trả lời

  5. Tôi đã đọc ở cdnth6875 đọc lại vẫn thích anh Thiên Di ạ.
    Anh vẫn mến Tây Sơn ư!

    Phản hồi bởi Bạn Xưa | 15.03.2012 | Trả lời

    • Trường cũ của vợ mà.

      Phản hồi bởi TdpvT | 15.03.2012 | Trả lời

  6. Bài này anh viết hay lắm anh Bốn.
    Em đọc nhiều lần rồi mà vẫn thích.
    Mông lung một kỷ niệm…khẻ khàng

    Phản hồi bởi Trà Thanh Duy | 15.03.2012 | Trả lời

    • Chào cậu vào trang Tây Sơn.

      Phản hồi bởi TdpvT | 15.03.2012 | Trả lời


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: