taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Cỏ Quy Nhơn

Ảnh ST trên Google

Tác giả : Lê Minh Kha

Không khó để tìm thấy sắc xanh của cỏ trong bất kỳ chiều nào bạn dạo bước trên đường phố Quy Nhơn…

1. Cỏ hiện hữu ở khắp nơi. Cỏ  làm duyên nơi những công viên xanh, men theo bờ biển, vòng tay ôm đại dương; cỏ xanh mướt trong “khoảnh đất vàng” gần siêu thị – nơi các bé và gia đình vui chơi, thả diều ngày hạ; cỏ vào khuôn viên trường học, làm dịu cái nắng chói chang hòa trong tiếng ve gọi mùa; cỏ nép mình bên những vệ đường, trong những khu vườn hẻm nhỏ, mở dần ra một thế giới tinh khôi, tĩnh lặng.

Chiếc lá cỏ bình thường, một mình đứng mang dáng hình lẻ loi, trơ trọi, nhưng cả vạt cỏ, có khả năng gom màu xanh, rào lên sự sống. Cỏ hồn nhiên, vô tư lự, cứ sống và gieo mầm xanh cho đời. Cỏ nhỏ mọn, tầm thường nhưng vẫn thâu chứa bao điều huyền diệu của vũ trụ, giống như lời thơ của Tagore Trong sân chầu vũ trụ / chiếc lá cỏ bình thường / cũng ngồi chung một thảm / với ánh mặt trời và sao sáng trong đêm.

2. Bạn đã thấy cả vũ trụ trong một lá cỏ chưa? Cỏ mọc là quá trình chắt chiu từ đất để tạo gam màu lá. Màu lá luôn vận động, biến chuyển, như dòng đời: khi non tơ mơn mởn, khi xanh ngắt rì rào, khi ngả màu vàng úa, tàn phai. Niềm vui như sóng cỏ xanh tươi rợn tới trời nhưng nỗi buồn mang trái tim màu cỏ úa. Vui – buồn, hạnh phúc – khổ đau, cả vòng sinh hóa – hóa sinh có thể được cảm nghiệm qua một đời cỏ nhiệm mầu. Mọc lên từ đất, nhưng sau khi đã đi hết chặng đường của mình, chiếc lá cỏ bé nhỏ lại trở về với đất, hòa vào nguồn cội, một cõi đi về.

Tinh thần Thiền gắn liền với quan niệm nhất thể hóa, cả vũ trụ có thể thu mình trong những vật vô cùng nhỏ bé như hạt đậu, lá cỏ… Mỗi sự vật đã và đang tồn tại, biết đâu chẳng in hình một lá cỏ bên trong. Cả tôi và bạn, hẳn đã từng là một lá cỏ bên sân đời. Ai chẳng có lần hồn nhiên như cỏ, vô tư mà đi, có bao va vấp, cũng tựa vào Đất Mẹ mà đứng dậy.

3. Không điểm tô cho đời hoa trái, cỏ là cỏ! Cỏ đẹp trong vẻ giản dị, bền bĩ sự sống, kết nối với nhau và hòa vào Đất. Tôi vẫn thường đưa cháu ra khuôn viên gần Trung tâm thương mại Quy Nhơn thả diều. Cháu chạy chân trần trên cỏ, đùa nghịch như một thiên thần trong nắng chiều. Dưới bãi cỏ non xanh mướt, tôi nghe niềm vui của cỏ tung tăng trên bước chân trẻ thơ. Cũng như cánh diều vút bay trời cao, cỏ non và bóng hình trẻ nhỏ thâu gom tất cả những gì tinh khôi, vẹn nguyên của khoảnh khắc đó. Một khoảnh khắc hóa vĩnh cửu, nó cho ta biết về mối tương giao giữa con người và mặt đất – nơi anh ta sống. Cánh diều trên khoảng không bao la diệu vợi – đứa trẻ hồn nhiên và mặt đất đang dậy hương cỏ ngai ngái nắng chiều. Thực và mộng cũng bước đi theo nhịp thời gian, hiện hữu mà vô biên.

Có mấy nơi dễ dàng có được niềm vui như thế này như ở Quy Nhơn không?

4.Tôi có thói quen ngồi lặng thinh trong khu vườn nhà mình, pha một ấm trà và ngắm những vạt cỏ ủ hương đêm. Những con phố và thảm cỏ gắn liền với cuộc đời tôi, nơi tôi đã đặt lên môi người con gái tôi yêu nụ hôn đầu, nơi tôi cùng đám bạn sinh viên đàn hát lướt khướt đêm say, nơi tôi một mình đi dưới ánh đèn vàng, thấy bóng mình hòa vào bóng cỏ… Đâu biết cỏ đã ở trong tôi từ dạo ấy!

Bạn có thể tìm thấy tình yêu thành phố giản dị này ngay từ lá cỏ Quy Nhơn.

Nguồn: http://www.baobinhdinh.com.vn/vanhoa-nghethuat/2011/9/116454/

18.09.2011 - Posted by | Quê hương, Văn học - Nghệ thuật |

6 phản hồi »

  1. “Một hôm Mai Thảo bảo rằng
    làm thơ cà chớn chi bằng đi rong
    phố phường cỏ mọc quanh năm”(BG)

    Phản hồi bởi truongluong | 23.09.2011 | Trả lời

  2. Tôi còn ghi lại được cảnh “CỎ trôi trên phố” nữa, ở đây nè!

    Phản hồi bởi Bửu Châu | 19.09.2011 | Trả lời

    • 1/ Cỏ dười góc nhìn của BC như là một “hiện tượng lạ” trên phố Quy Nhơn.
      2/ Dưới góc nhìn của nhà văn Duyên Anh (trước 1975) thì nó là bạn để gởi gắm nỗi niềm:
      “Làm học trò không sách cầm tay
      Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ”
      (Trong truyện vừa Áo tiểu thư Duyên Anh)
      3/ Cỏ lại là mối bận tâm thường trực của nhiều giới trong xã hội. Đối với nhà nông thì thôi rồi…hichic thuốc diệt cỏ, hehe😀
      4/ Chắc chúng ta không hề quên một câu nói lên lòng yêu nước của Nguyễn Trung Trực có liên quan đến từ cỏ:
      “Bao giờ Tây nhổ hết cỏ nước Nam mới hết người Nam đánh Tây”
      Cỏ thật tuyệt vời phải không bạn!

      Phản hồi bởi Trần Ngọc Luyện | 20.09.2011 | Trả lời

      • Nhớ kỹ và rõ quá ta!
        Khả úy! Thậm khá úy!

        Phản hồi bởi trangochau | 20.09.2011 | Trả lời

      • Trí nhớ Ông Dã Quỳ còn tốt hí ! còn nhớ ” Áo tiểu thư” của Duyên Anh, còn nhớ câu nói… căm thù giặc đến tận xương tủy của cụ Nguyễn Trung Trực. ( sửa Tây thành Tàu được không L…?0 tức ngứa miệng…, im hổng nói nữa > hu… hu !) ./.

        Phản hồi bởi CỎ ĐÊM ( Dạ Thảo) | 20.09.2011 | Trả lời

        • Dạ Thảo ơi!
          Nếu cụ Nguyễn Trung Trực mà còn sống đến bi giờ thì chắc cụ cũng OK cho con cháu sửa lại Tây thành Tàu thui,
          Sợ gì? Đúng thâu, phải hông Dạ Thảo?

          Phản hồi bởi Dã Quỳ bmt | 21.09.2011 | Trả lời


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: