taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Trần Thị Ngân Hà … Em là ai?

Ảnh ST từ Google

Tác giả: Tạ   Chí   Thân

(Bài   nối   tiếp : Những   mẫu   chuyện   bê   lề   đại   hội   – Ngơ   ngẩn   cả   đời )

“Hơn ba giờ chiều… Đại hội liên trường Trung Học Quy Nhơn 2011 cũng đã sắp đến giờ bế mạc.
Tôi cầm chai bia, tới ngồi ở bàn trống gần cuối phòng, xuôi đôi chân mỏi nhừ vì năm tiếng đồng hồ vừa qua phải chạy lên, chạy xuống ”chào bàn”… Vừa châm một điếu thuốc, phả một làn khói… Bỗng có một cô dáng thanh tao tới gần, tự nhiên kéo ghế ngồi bên cạnh và hỏi:
– Anh Thân… Còn nhớ em không?
Tôi nhìn kỹ…  (đọc vội bảng tên trên ngực áo: Trần thị Ngân Hà)”…
Bài   này   được   đăng   lên   ở   nhiều   trang   mạng   và   nhận   được   nhiều   phản   hồi :
–    “Trần   thị   Ngân   Hà   là   ai ???”
–    “Vẻ   vời   chứ   làm   gì   có   chuyện   Trần   thị   Ngân   Hà !!!”
Bạn   ơi !… đúng   vậy .  Làm   gì   mà   có   chuyện   xảy   ra   hi   hữu vay.
Có   nhiều   lần   tôi   tự   hỏi : Tại   sao   tôi   phải   xông   xáo , gánh   vác   những   công   việc   mà   nhiều   khi   tự   hỏi   chẳng   ăn   nhập   gì   cho   chính   bản   thân   tôi ???
Tôi   muốn   tìm   cho   tôi   sự   nổi   tiếng ??? Tìm   cho   tôi   một   sự   đền   bù   vô   giá ???… Như   tìm   ra   được   Trần   thị   Ngân   Hà   trong   ước   mơ …
Nhưng , hình   như   đâu   đó , tôi   thấy   được   bóng   dáng   của   Trần   thị   Ngân   Hà   trong   cách   nhìn   riêng   của   tôi   trong   những   lần   đại   hội :

Những   lần   này , bạn   bè   tôi   rất   ít …
–   Tôi   cảm   thấy   vui   lây   với   bạn   bè   lâu   ngày   không   gặp   của   anh   Lê   Huy , dù   đã   tren   dưới   60   nhưng   vẫn   còn   mày   tao   mi   tớ , chuyện   xưa   chuyện   nay .
– Nguyên   Hạ   – Lê   Nguyễn   gặp   lại   được   Cu   Khỉ , Mỹ   Thắng   gặp   được   Phú   xa   nhau   từ   những   năm   khổ   sở   trước   1980 …
– Thầy   Lê   văn   Tùng   nhỏ   nhẹ   với   học   trò   đang   kính   cẩn  :  “Thưa   thầy   em   là … thầy   còn   nhớ   em   không ???”    -“À …À .. Tùng   nhớ   anh   rồi , anh   ngồi   ở   bản   thứ   hai , gần   cửa   sổ “.  (Thầy   Tùng   luôn   xưng   tên   và   gọi   học   trò   mình   là   anh  , chị ). Hơn   35   năm   không   còn   đứng   trên   bục   giảng   mà   vẫn   còn   nhiều   người   thành   danh   xã   hội   vẫn   gọi   mình   bằng   thầy , bằng   cô … còn   gì   ấm   lòng   hơn ?
– Năm   2008 , Thầy   Đinh   văn   Hiền   được   mời   lên   sân   khấu   đại   diện   các   giáo   sư   nhận   bảng   lưu   niệm … Thầy   đã  mù   lòa   nên   vợ   và   học   trò   thầy  (anh   Cao   Thế   Định ) dìu   thầy   lên .
Vợ   thầy   đã   đọc   những   giòng   chữ   trên   bảng   vàng :
SƯ   SINH   NGHĨA   TRỌNG  – HỌC   SINH   LIÊN   TRƯỜNG   TRUNG   HỌC   QUI   NHƠN  – KÍNH   GHI   ÂN ”
Thầy   Hiền   phát   biểu :  ” Thưa   qúi   thầy   cô … các   em   học   trò   của   tôi   thương   mến . Tôi   đã   mù   rồi , không   còn   đọc   được   những   dòng   chữ   này   nhưng   khi   đem   về   nhà   tôi   sẽ   nhờ   vợ   con   tôi   treo   một   nơi   trang   trọng   để   mỗi   khi      sờ   tới   nó   và   tôi   cảm   thấy   rằng   bao   năm   đứng   trước   bảng   đen   phấn   trắng .. tôi   đã   được   đền   bù !”…
Và   tôi   đã   nhìn   thấy   rất   rõ .. Không   có   hình   ảnh   nào   đẹp   hợn   những   hình   ảnh   trên … dù   hình   ảnh   Trần   thị   Ngân   Hà   là   có   thật .
Và   tôi   vẫn   tiếp   tục   xông   xáo , quên   mình   tham   gia   những   việc   như   vậy .

Các   bạn   của   tôi   ơi ! Làm   việc   cho   xã   hội , lập   một   trang   web   cho   nhiều   người … phải   tùy   theo   hoàn   cảnh   và   ý   nghĩa ,  “Của   cho   không   bằng   cách   cho “, nhất   là   tùy   theo   khả   năng   của   chính   mình … Đôi   khi   bạn   đã   thấy   được   hình   ảnh   của   Trần   thị   Ngân   Hà   rồi   mà   bạn   vẫn   còn   chưa   vừa   ý … muốn   Trần   thị   Ngân   Hà   phải   khác   hơn , nổi   tiếng   hơn . Nhưng   bạn   quên   rằng : đôi   khi   mình   cho   mà   chẳng   ai   thèm   nhận , chẳng   khác   gì :
“KHI   NGƯỜI   TA   ĐÓI   ĂN   MÀ   BẠN   KHÔNG   TIẾP   TỤC   CHO   THỰC   PHẨM   MÀ   CHO   NGƯỜI   TA   CÁI   TV   KHI   NHÀ   NGƯỜI   TA   CHƯA   BẮT   ĐƯỢC   DÒNG   ĐIỆN ” Vậy ! Bạn   ơi …

Nguồn: Ta Chí Thân’s Email

13.09.2011 - Posted by | Bài viết |

4 phản hồi »

  1. Cảm ơn Luyện , Dã Quỳ và Cao đình Thực đã đọc , hiểu và chia sẻ cùng tôi … Đang chờ Email của Bác Cao đấy … Vì có nhiều chuyện muốn nói riêng , Thanks !

    Phản hồi bởi TACHITHAN | 15.09.2011 | Trả lời

  2. Trong bài viết này TCT nhắc đến thầy Lê Văn Tùng. Thầy có dạy môn vạn vật (Sinh học), lớp 12 tại trường Tây Sơn, Quy Nhơn. Dáng thầy hơi thấp nhưng tác phong lịch sự và rất nhanh nhẹn. Điểm nổi bật nhất của thầy L còn nhớ là thầy vẽ hình môn giải phẩu & sinh lý người không có chỗ chê. Học trò rất thán phục. Khi bọn mình lên học lớp 12 (nk:74/75) thì thầy Trần Tư Cung (NTH) dạy môn này nên kg dc học với thầy.

    Phản hồi bởi Trần Ngọc Luyện | 14.09.2011 | Trả lời

  3. Cứ cho đi khi bạn vẫn còn khả năng để cho. Lẽ dĩ nhiên cái bạn muốn cho chính là cái mà người khác đang cần. Như vậy nó mới có ý nghĩa phải không bạn?
    Bạn có thể hỏi tôi rằng: “Vậy tôi có nhận lại những thứ tôi đang cần không?”
    Xin đừng lo vì theo luật bù trừ bạn sẽ nhận lại nhiều thứ khác mà chính bạn sẽ không hề được báo trước.
    Cám ơn thông điệp “Cho & Nhận” thật sâu sắc của TCT.

    Phản hồi bởi Dã Quỳ bmt | 14.09.2011 | Trả lời

  4. Đọc đến ến bài này Tôi đã Thấy ( hiểu ) rõ Trần Thị Ngân Hà rùi ông Tạ………………. :
    – ” Và tôi được nhìn thấy rất rõ .. Không có hình ảnh nào đẹp hơn những hình ảnh trên … dù hình ảnh Trần thị Ngân Hà là có thật . Và tôi vẫn tiếp tục xông xáo , quên mình tham gia những việc như vậy .”
    – ” Các bạn của tôi ơi ! Làm việc cho xã hội , lập một trang web cho nhiều người … phải tùy theo hoàn cảnh và ý nghĩa , “Của cho không bằng cách cho “… -> Nhưng bạn quên rằng : đôi khi mình cho mà chẳng ai thèm nhận , chẳng khác gì : KHI NGƯỜI TA ĐÓI ĂN MÀ BẠN KHÔNG TIẾP TỤC CHO THỰC PHẨM MÀ CHO NGƯỜI TA CÁI TV KHI NHÀ NGƯỜI TA CHƯA BẮT ĐƯỢC DÒNG ĐIỆN ” Vậy ! Bạn ơi … “,

    *- Vậy Tôi biết Ông sẽ tiếp tục tìm ( làm )…và có nhiều Ngân Hà nữa…. Ôi! Hai bài viết đơn giản mà mang Ý tưởng khá ” cao siêu ” đấy . Chào Cụ Tạ, vài hôm sau Tôi sẽ send mail đên Bạn ! !

    Phản hồi bởi Dinh Thuc Cao | 14.09.2011 | Trả lời


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: