taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Quy Nhơn – Tháng 4 – Dã Tràng Ca

Tác giả : Nguyễn Đắc Xuân

1. Đi tìm Dã tràng ca

Tôi không thể hiểu được vì sao một tác phẩm quan trọng đến thế mà Trịnh Công Sơn lại không muốn nhắc đến và trong di cảo của anh cũng không thấy lưu! Phải chăng đây là một bí ẩn? Điều khó hiểu ấy đã kích thích óc thích khám phá của tôi. Tôi quyết tâm đi tìm trường ca Dã Tràng

Tôi vào Qui Nhơn hỏi chuyện, nhưng ở Qui Nhơn không ai còn biết Dã Tràng ca. Tôi vào Nha Trang, qua Trần Thanh Vệ (con trai của nhà thơ Thanh Tịnh) và Bảo Chân (phóng viên đại diện báo Lao Động tại Khánh Hòa), tôi gặp được nhạc sĩ Phan Văn Bình ở Phước Tân. Văn Bình học một lớp (1962 – 1964), ở cùng một nhà tro, cùng hoạt động âm nhạc với Trịnh Công Sơn tại Trường Sư Phạm Qui Nhơn. Văn Bình và Trịnh Công Sơn có nhiều kỷ niệm sâu sắc. Được Trịnh Công Sơn hướng dẫn, Văn Bình hát “Dã Tràng ca” rất đạt. Nhờ thế đến năm 1973, Văn Bình chỉ huy sinh viên dựng lại Dã Tràng ca nhân lễ trao bằng tốt nghiệp của Viện Đại học Cộng đồng Duyên Hải (Nha Trang). Tác giả Trịnh Công Sơn được mời làm khách danh dự của buổi trình diễn ấy cùng với các bạn của anh là nhà dịch thuật Bửu Ý, họa sĩ Đinh Cường, điêu khắc gia Lê Thành Nhơn. Điều đáng tiếc là cho đến nay, Văn Bình cũng không có bản “Dã Tràng ca” nào trong tay cả. Sau khi gặp tôi ở Nha Trang, Văn Bình đã lao vào việc giúp tôi tìm “Dã Tràng ca”. Văn Bình không tìm được bài hát mà chúng tôi đang tìm, nhưng may sao, anh lại tìm được tấm ảnh nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mặc veston đứng trên bục điều khiển ban đại hợp xướng của Trường Sư phạm Qui Nhơn trình diễn trường ca “Dã Tràng” trong lễ tốt nghiệp của trường khóa 1 năm 1964.

Từ khi có tấm ảnh Trịnh Công Sơn chỉ huy ban đại hợp xướng, ý muốn tìm cho được bản “Dã Tràng ca” trở nên thôi thúc hơn trong tôi. Tôi gặp người anh bà con là nhạc sĩ Nguyễn Đình Niêm (thầy giáo dạy nhạc tại trung tâm Văn thể mỹ – Huế) – nguyên là giáo sinh Sư phạm Qui Nhơn khóa 3, nhờ bằng cách mời những giáo sinh Sư phạm Qui Nhơn còn thuộc “Dã Tràng Ca” họp mặt , hát, thu cassette rồi ghi lại (solfège). Những cựu giáo sinh Sư phạm Qui Nhơn đang sống ở Huế còn thuộc “Dã Tràng Ca” là các thầy cô giáo Trương Văn Thanh (trong ban nhạc Thanh Sơn Hải), Nguyễn Văn Duệ, Nguyễn Văn Xa, Lê Thị Ngọc Trinh, Nguyễn Thị Sâm… Nhạc sĩ Nguyễn Đình Niêm cho biết hàng năm các cựu giáo sinh Sư phạm Qui Nhơn đều có họp mặt và luôn nhớ đến “Dã Tràng ca” nhưng vì thấy tác giả không còn muốn nhắc đến giai đoạn anh học sư phạm và hoàn cảnh nào anh đã sáng tác nên những bài Biển nhớ, Lời buồn thánh, Dã Tràng ca v.v… tại Qui Nhơn, nên dù họ rất thích nhạc Trịnh Công Sơn, tự hào đất Huế đã sản sinh ra nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nhưng họ cũng không muốn bị hiểu lầm là “thấy sang bắt quàng làm họ”. Bây giờ Trịnh Công Sơn đã qua đời, các bạn ấy sẵn sàng giúp tôi ghi lại “Dã Tràng ca”. Không ngờ, gặp nhau trong một tiệc cưới, khi nghe nhạc sĩ Nguyễn Đình Niêm cho biết đang chuẩn bị mời những người còn thuộc “Dã Tràng ca” hát để ghi lại cho tôi, anh Nguyễn Hồ – nguyên học cùng lớp, cùng khóa với Trịnh Công Sơn rất vui vẻ báo tin:

– Cần gì ghi, hồi tập hát “Dã Tràng ca” ở Qui Nhơn các bạn có ghi cho mình một bản, hiện nay bà xã mình vẫn còn giữ!

Ôi thú vị làm sao! Chuyện tưởng phải đi một ngàn bước, không ngờ mới khởi hành đã đến đích. Có người bảo tôi: “Có lẽ Trịnh Công Sơn muốn giao ông làm việc này nên ông mới được phù hộ may mắn đến như vậy!”. Nếu đó là sự thật thì hân hạnh cho tôi biết mấy.

2. Bài hát thơ về thân phận dã tràng, sự đau khổ và tìm chốn nương náu ở tình yêu

Như chúng ta đã biết, Trịnh Công Sơn xuất thân trong một gia đình khá giả. Không may, cụ thân sinh mất sớm, thân mẫu anh không đủ sức chống đỡ sự suy sụp tình cảm và kinh tế của gia đình. Đến đầu những năm sáu mươi, gia đình anh rơi vào hoàn cảnh rất bi đát. Chuyện học hành của các em anh bị nghẽn tắc, gian phố lớn ở Ngã Giữa (đường Phan Bội Châu) – nơi buôn bán, làm ăn phải đổi chủ, cả gia đình qua thuê một căn hộ nhỏ hẹp ở trước nhà thờ Phú Cam để ở. Lúc này Trịnh Công Sơn đã bắt đầu yêu, yêu những người con gái khuê các ở Huế như Ph. Th; B. D. v.v… Hoàn cảnh gia đình của anh sa sút như thế làm sao anh có thể đạt được tình yêu? Bản thân Trịnh Công Sơn còn bị đe dọa “động viên” nữa. Anh rời Huế vào Qui Nhơn học sư phạm như một giải pháp vừa để tránh chuyện đi lính, vừa kiếm sống cho bản thân. Tất cả những thứ ấy tác động mạnh lên tình cảm của chàng trai 23 tuổi Trịnh Công Sơn. Để tìm một nguồn vui, tìm một lối thoát cho tinh thần, nằm ở nhà trọ trong tiếng sóng biển Qui Nhơn rì rào, Trịnh Công Sơn đọc Albert Camus (1913 – 1960) – một triết gia hiện sinh vừa được giải Nobel (1957). Anh thích nhất là tập Le Mythe de Sisyphe. Cuốn thảo luận nói về sự phi lý (l’abusurde) của anh chàng Sisyphe bị khổ sai hàng ngày phải đẩy một tảng đá lên núi cao và thả tay cho đá lăn xuống vực rồi sau đó lại cố sức đẩy lên rồi lại thả tay. Tất cả sự nỗ lực ấy không có ý nghĩ gì hết, giống như công dã tràng xe cát rồi bị sóng cuốn hết. Hoàn cảnh gia đình anh cũng thế. Cụ thân sinh nỗ lực xây dựng lên một gia đình khá giả rồi ông bị tai nạn chết một cách phi lý kéo theo sự sụp đổ của gia đình… cũng hết sức phi lý. Anh vào Sư phạm Qui Nhơn như một dấn thân có tính tình thế. Thanh niên Qui Nhơn lúc ấy chưa hiểu anh và những người bạn từ Huế vào, họ đã vô tình có nhiều hành vi thô bạo đối với anh. Anh bị xô đẩy vào một nỗi bi thảm vô vọng đến rã rời.

Cũng trong thời gian này, Trịnh Công Sơn hay tìm cách giải buồn bằng chơi các loại dân ca, thánh ca, các bài nhạc theo điệu Blue của người da đen ở châu Mỹ như bài Sometimes, bài Ave Maria. Phong cách các bài nhạc này có ảnh hưởng không nhỏ đối với sự nghiệp âm nhạc của Trịnh Công Sơn sau này.

Giữa lúc ấy, trường sư phạm yêu cầu anh soạn một trường ca để đánh dấu lễ tốt nghiệp đầu tiên của trường. Anh không thể từ chối nên trường ca Dã Tràng đã ra đời.

“Dã Tràng ca” chép gần đầy 7 trang A4, gồm có hai phần với 13 đoản khúc.

3. “Dã Tràng ca” dự báo tài năng âm nhạc họ Trịnh

Trường ca Dã Tràng về hình thức là một bài hát thơ dài, thể hiện đầy đủ nhất phong cách ca nhạc Trịnh Công Sơn. Về ý tưởng, do hoàn cảnh thực tế gia đình, do ảnh hưởng của Phật giáo mà anh hấp thụ từ nhỏ và do sách báo, âm nhạc ngoại quốc xâm nhập vào miền Nam Việt Nam lúc ấy, tư tưởng Trịnh Công Sơn trong “Dã Tràng ca” nhuốm màu triết lý về thân phận làm người. Kiếp người chỉ có tình yêu mới làm vơi bớt khổ đau. Về sau, anh phát triển thêm, con người muốn bớt khổ đau phải có nhau vì ngay cả “sỏi đá cũng cần có nhau”. Nhạc sĩ Văn Bình cho rằng: “Dã Tràng ca là kho lưu trữ những ưu tư mà ta thường bắt gặp lại trong nhiều ca khúc của Trịnh Công Sơn sau này ví như Lời buồn thánh, Đóa hoa vô thường”.

Trịnh Công Sơn viết “Dã Tràng ca” trong giai đoạn sa sút nhất về tình thần và vật chất. Những người hiểu về hoàn cảnh bi đát, vô vọng của Trịnh Công Sơn lúc đó thì mới hiểu được “Dã Tràng ca”. Còn những người không hiểu sẽ không thích, mà còn có thể cho rằng Trịnh Công Sơn bi quan, yếu đuối. Có lẽ vì thế mà Trịnh Công Sơn không muốn nhắc đến giai đoạn Qui Nhơn với “Dã Tràng ca” để tránh sự hiểu lầm. Trịnh Công Sơn cố quên nhưng bạn bè anh, những người muốn hiểu đích thực hành trình âm nhạc trong cuộc đời âm nhạc tài hoa của anh thì vẫn cố tìm cho được để nhớ.

Gác Thọ Lộc, 30 – 12 – 2001

Nguồn: http://www.dactrung.com/Bai-bv-520-Da_Trang_Ca_Phat_Hien_Lan_dau_duoc_Cong_Bo.aspx

Advertisements

08.04.2011 - Posted by | Bài viết, Quê hương | , ,

6 phản hồi »

  1. Thấy hai cái trong ngoặc của Lão Tạ. Đã à nghen !

    Bình luận bởi TruongNghi | 10.04.2011 | Phản hồi

    • “Yêu ai thì nói là yêu … ghét ai thì nói là ghét … chớ đừng nói ghét thành yêu ” Phỏng thơ của …
      Sinh ta ra là cha mẹ ta , hiểu ta … chỉ có vài ngừ như Trương Nghị .

      Bình luận bởi ta chi than | 11.04.2011 | Phản hồi

  2. Mình biết tác giả này nhưng ko để ý nhiều đến ông. Mình quan tâm đến nội dung ông ấy viết trong bài viết mà thôi. Bài viết có đề cập đến Trường SP Quy Nhơn (Đại học Quy Nhơn hiện nay). Khoảng năm 1972-1973 trong một đợt Hướng Đạo cắm trại gần trường, mình có dịp vào hội trường xem giáo sinh diễn văn nghệ thật hoành tráng. Lần đầu tiên mình nghe dàn hợp xướng 4 bè, mình còn nhớ rõ đó là bài Đêm bây giờ đêm mai của TCS, thật ấn tượng làm sao! Nhớ lại cảnh nam giáo sinh đồng phục áo sơ mi trắng thắt caravat, quần màu sậm và nữ giáo sinh áo dài màu thiên thanh sắp thành dàn hợp xướng rất đẹp mắt. Chỉ huy dàn hợp xướng lúc đó là thầy Hoàng Song Nhi mà lâu lắm rồi ko thấy ai nhắc đến thầy, tìm trên Google, Facebook cũng ko gặp, L ngưỡng mộ thầy HSN từ lúc đó.

    Bình luận bởi Trần Ngọc Luyện | 10.04.2011 | Phản hồi

    • Thầy Hoàng song Nhi hiện sinh sống tại Sài gòn … Có con là Hoàng công Luận , nhạc sĩ vĩ cầm nổi tiếng tại VN . Nếu Luyện muốn tìm tin tức Thầy HSN chắc cũng không khó mấy .

      Bình luận bởi ta chi than | 12.04.2011 | Phản hồi

      • Cám ơn TCT cho biết tin này. L sẽ tìm hiểu thêm. Sau chuyền đi dài ngày giờ làm việc lại Lão Tạ thấy có “oải” ko? Bài “đi bộ” L mới post lên đó, chỉnh cái font, size rắc rối tí.

        Bình luận bởi Trần Ngọc Luyện | 12.04.2011 | Phản hồi

  3. Mặc dù tôi không phải là người Huế hoặc sinh sống ở Huế trước kia … nhung nghe nói đến cái “tên ” Nguyễn Đắc Xuân , Tôi thấy “yêu ” cái tên ấy (còn hơn người Huế )… Vô cùng .

    Bình luận bởi ta chi than | 10.04.2011 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: