taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Lặng lẽ Qui Nhơn

Biển Quy Nhơn. Ảnh: sưu tầm trên Google

Tác giả: Phạm Văn Phương

Khi tôi biết yêu, Người đã ở đó rồi
Một thành phố nhỏ nhoi và bình lặng
Thành phố không dèn mầu và âm âm tiếng sóng
Bạn bè đông vui
 
Rồi chúng tôi chia tay, mối đứa một góc trời
Thi thoảng gặp nhau thường nhắc
Ly rượu ấm trong chiều gió bấc
Nụ cười giêng hai
 
Đi hết thanh xuân, ngừoi vẫn mong ngừơi
Thương nhớ quá mà không tìm nhau được
Thành phố đồi thay nhiều, ai cũng khác
Bạn bè dần vơi
 
( Lòng vẫn yêu hoài một thành phố nhỏ nhoi
Thành phố không đèn mầu, và em bình lặng
Sóng cứ vỗ mênh mang vào xa vắng…)
 
Tôi lại về trong buâng khuâng đêm
Năm tháng như mây trời phiêu dạt
Sợi tóc trắng cầm tay soi dưới nguyệt
Trăng không mầu, em trong chiêm bao
 
Những con còng se cát đã về đâu?

Nguồn: vanchuongviet.org

Advertisements

27.08.2010 - Posted by | Văn học - Nghệ thuật |

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: