taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Mùa Vu Lan, nhớ mẹ …

Năm nay, tháng bảy lại về, lại một năm nữa con xa quê, xa cánh đồng chiêm trũng, xa cái rét hiu hiu đầu thu của xứ Đoài quê mình. Ở cái thành phố biển này, nắng gió cứ cuốn con đi, mải miết. Đôi khi, như bây giờ ngồi bên trang sách, nghe lạo xạo tiếng lá rơi khẽ khàng ngoài khung cửa, lòng chợt rưng rưng nhớ mẹ, nhớ những ngày tháng êm đềm của tuổi ấu thơ đẹp đẽ tưởng như là cổ tích…


Con xa nhà đã mấy mùa Vu Lan. Có lẽ, giờ này, nơi ấy tóc mẹ đã bạc thêm một chút vì những âu lo trăn trở cho đứa con ham chơi, lông bông nơi đất khách quê người này. Con biết, dù con đã lớn khôn nhưng chưa bao giờ mẹ cảm thấy an tâm về con. Với mẹ, con luôn là đứa trẻ lên mười ngây ngô, chân trần nghịch cát tắm sông năm nào.

Chợt nhận ra, chưa một lần trong đời con mua những bông hồng tặng mẹ ngày Vu Lan. Con biết mẹ không cần những thứ đó. Trên tất cả, mong muốn duy nhất, và có lẽ cháy bỏng nhất, mẹ muốn con nên người, sống lương thiện và thanh thản với lòng mình. Cái mong ước giản đơn ấy của mẹ sao mà khó quá. Giữa phố phường bon chen này, đôi khi con không thể làm theo những lời mẹ răn. Con phải dối trá, phải toan tính để sống và trưởng thành…

Mẹ ơi, miền Nam giờ đang mùa nắng gió và mưa. Ở đây chẳng có mùa thu như quê mình mà sao lòng con vẫn hiu hiu một nỗi buồn thấm đẫm bóng mẹ thân thương, cứ ùa về như thác lũ… Thoảng trong gió xạc xào, con nghe như tiếng à ơi mẹ ru con vào giấc ngủ tuổi thơ. Vâng, sáu năm rồi mẹ nhỉ, cuộc sống phố phường sao mà nhanh quá đỗi, không nhẹ nhàng và yên bình như mảnh vườn của mẹ ở quê. Biết mẹ thương con nhiều nhất, nhưng thật trớ trêu con lại là người làm mẹ buồn nhiều nhất. Đã bao lần mẹ phải xót xa, phải rơi nước mắt vì những ngông cuồng trẻ dại của con. Con biết, những bồng bột ấy làm mẹ buồn suốt những mùa thu…

Nhưng mẹ biết không, con yêu mẹ biết chừng nào. Không gì có thể thay thế hình ảnh mẹ những chiều mưa đi chợ về muộn. Bàn chân gầy guộc bấm những ngón xương gầy trên con đường làng, để lại trong con những hình ảnh mãi mãi không bao giờ phai mờ. Con biết chắc rằng, chẳng bao giờ con trả hết những công lao to lớn mẹ đã hy sinh vì con.

Tháng bảy này, mùa Vu Lan lại về, con ngồi đếm từng giọt thời gian vô tình rơi bên khung cửa mà nhớ mẹ vô cùng. Lòng ngổn ngang bao nhiêu là dự định, hơn một ngàn cây số đâu phải là quá xa xôi. Và con tự hứa với lòng mình. Mùa Vu Lan năm nay, con sẽ bắt chuyến tàu, dù muộn màng để trở về với mẹ, với mảnh vườn đầy ký ức tuổi thơ xưa…

Minh họa: NGỌC NGA

ĐOÀN ĐẠI TRÍ – SGGP
Advertisements

23.08.2010 - Posted by | Bài viết | ,

2 phản hồi »

  1. Mùa Vu Lan báo hiếu là một nét đẹp văn hóa. Trước đây khi mà giới truyền thông chưa quan tâm đến thì mọi người, nhất là Phật tử vẫn không hề thờ ơ khi đến rằm tháng 7. Nhớ đến người mẹ sinh thành ra mình để nhớ đến bà mẹ Âu Cơ, Mẹ Việt Nam. Mẹ có lúc vui, lúc buồn. Mẹ có thể còn sống trên đời hay đang ở cõi vĩnh hằng. Nhưng trên hết Mẹ VN là mẹ của chúng ta và chúng ta những đứa con lưu lạc biết đến khi nào trở về đất mẹ để cho mẹ nở nụ cười tươi… (Không ai ngây thơ cho rằng phải chờ đến mùa Vu Lan mới báo hiếu mẹ phải không bạn?)

    Bình luận bởi Trần Ngọc Luyện | 24.08.2010 | Phản hồi

  2. Bài viết xót xa quá…

    Bình luận bởi Mỹ Thắng | 23.08.2010 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: