taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Sôi sùng sục Đại hội Nhà văn và tiếng thở dài buồn

Tác giả: Bình Tĩnh

Không biết hôm nay, khi đại hội Hội Nhà văn vừa kết thúc, có bao nhiêu người vui, bao nhiêu người buồn?

Có thể giả sử mà không sợ sai rằng những người được vào BCH sẽ vui, vui vì được bạn văn tín nhiệm, hoặc vui vì mình… có chút quyền lực, thì cũng là vui. Cũng có thể giả sử tiếp rằng những người ủng hộ những thành viên BCH mới ấy cũng sẽ vui, bởi đâu phải ai cũng ủng hộ đúng những người được bầu chọn? Còn ai nữa? Thế thì có đáng bao nhiêu so với vô số người buồn, buồn bất luận ai sẽ vào BCH, ai sẽ là Chủ tịch hay Phó Chủ tịch.

Những người buồn ấy chẳng phải nhà văn, nhà thơ, nhà lý luận phê bình… mà chỉ là độc giả. Không chỉ buồn mà còn thất vọng, còn không hiểu nổi vì sao nhà văn lại tự làm mất hình ảnh trong mắt người hâm mộ đến thế?

BCH mới của Hội Nhà văn VN, Ảnh VNN

Đại hội Hội Nhà văn, bao nhiêu tên tuổi đình đám trong Nam ngoài Bắc, trên rừng dưới biển tụ hội, họ đã bàn luận những gì về văn chương?  Bạn đọc đã chờ đợi mỏi mòn những tác phẩm để đời “made in Việt Nam”, nhưng trớ trêu thay các nhà văn gặp nhau lại chẳng hề trăn trở chuyện đó. Cái làm họ trăn trở, lao tâm khổ tứ nhất từ vài tháng trước thềm đại hội vào đến tận đại hội vẫn chỉ là ai sẽ vào BCH, ai sẽ làm Chủ tịch?

Hết suy tư nghiền ngẫm lại “kéo bè kéo cánh” để lobby cho người nọ, chê bai nói xấu người kia.

Trước ĐH thì thế, đến ĐH thì sao? Cứ đọc những gì báo chí tường thuật về ĐH Hội Nhà văn, cả ngày đầu “sôi sục” chuyện bầu BCH, ngày thứ hai thì hết nhấp nhổm xem ai trúng BCH (dù chỉ còn 18 người ứng cử, lại phải chọn tới 15) lại nhấp nhổm xem ai là Chủ tịch và Phó Chủ tịch.

Chủ tịch và BCH mới ra mắt xong thì cũng hết thời gian ĐH rồi còn đâu? Không lẽ tốn bao nhiêu tiền của để tập hợp hàng nghìn con người lại mấy ngày chỉ để làm có bấy nhiêu? Nếu chỉ để bầu cử, xin mạn phép đề xuất một cách làm đỡ tốn kém hơn nhiều: bầu cử qua thư, thậm chí là qua… email, có khác gì nhau chứ?

Nói như thế, nhiều người sẽ bảo, có phải chỉ đại hội Hội nhà văn mới mất nhiều thời gian cho chuyện bầu bán đâu, đại hội của hội nào chẳng thế? Kể cả ĐH Đảng các cấp thì nội dung quan trọng nhất vẫn là bầu cử đó thôi.

Vậy thì phải xin thưa, cái ĐH nhà văn hơn hẳn các ĐH khác, còn là cách ứng xử… chẳng văn gì cho lắm. Ứng xử thế nào thì đã ngập tràn trên các báo chính thống cũng như các blog của những người tham dự đại hội, xin phép không nhắc lại. Chỉ biết có lần, người viết được nghe kể lại với giọng đau xót rằng, những người phục vụ ở Hội trường Ba Đình xưa khẳng định họ đã phục vụ cả nghìn hội nghị, hội thảo, đại hội… nhưng chưa ĐH nào khủng khiếp như ĐH Hội Nhà văn, ồn ào nhất, lộn xộn nhất, bẩn nhất… Hôm nay lại được nghe chuyện những người phục vụ ở Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc cũng than thở… y như vậy. Hỡi ôi!

Có bao giờ các nhà văn giật mình tự hỏi, độc giả mong chờ gì ở họ? Câu trả lời chắc chắn chỉ là tác phẩm hay – chưa dám mơ đến tác phẩm để đời. Cũng chắc chắn không kém, độc giả chẳng bao giờ mong chờ các nhà văn cư xử với nhau theo cách họ đang cư xử với ĐH Hội Nhà văn bây giờ. Chợt nghĩ, có bao nhiêu năng lượng, nhiều nhà văn đã dồn hết vào những chuyện phi văn chương thế này rồi, còn đâu sức lực mà viết?

Lạy giời, việc bầu bán đừng bị biến thành cuộc tranh đấu làm xấu mặt văn nhân…”, mong đợi của nhà thơ Nguyễn Duy tiếc thay đã không thành hiện thực. Ngậm ngùi thay.

Nguồn: tuanvietnam (Trích Phát ngôn & Hành động ngày 07/08/2010)

Advertisements

09.08.2010 - Posted by | Bài viết |

2 phản hồi »

  1. Trời ơi là trời … Nhà văn , nhà thơ phải đi lùng vào xã hội để tìm ý , tim đề tài mà viết (gọi là đi thực tế đấy )… Như nhà văn TAM LANG trong quyển TÔI KÉO XE chẳng hạn … chứ mấy ngài vào được BCH để làm gì , chính trị đã có CHÍNH TRỊ XA – LÔNG , giờ thì nhà văn lại có hạng NHÀ VĂN GHẾ BÀNH nữa thì chết mẹ văn học VN rồi …Chẳng trách 35 năm nay vẫn chưa có những : RUỒI TRÂU – ANH HÙNG NÚP – BẢN DU CA CỦA LOÀI NGƯỜI KHÔNG CÒN ĐẤT SỐNG – MÙA HÈ ĐỎ LỬA …Thôi , chúc qúi nhà văn đã ngồi được vào GHẾ BÀNH sáng tác được những tác phẩm để đời cho chúng tôi , con cháu VIỆT sau này hãnh diện và sẽ ca tụng quí ngài đời đời bền vững tên tuổi (kèm theo chức vụ BCH mà quí NGÀI vừa đạt được ) Ngậm ngùi thay .

    Bình luận bởi ta chi than | 11.08.2010 | Phản hồi

    • Những người ngoại đạo phục vụ ĐH Hội nhà văn than thở đây là ĐH ồn ào, lộn xộn, bẩn (mất vệ sinh?)… chưa từng thấy (điều này cũng nói lên một góc nhìn rất phản cảm của sinh hoạt cộng đồng nhà văn). Còn người trong cuộc nói gì thì xin bạn hãy vào đọc blog của họ (Không hiểu sao dạo này các blog cá nhân rất dễ vào, rất nhanh. Chả bù trước đây vào rất chậm hoặc ko vào được, Bửu Châu’s blog có cả tá). Không biết đến bao giờ các nhà văn đương đại của chúng ta mới cho ra đời những tác phẩm văn học xứng tầm thời đại, “để đời” sánh vai được với các trào lưu văn học Á Châu và thế giới. Mong lắm thay!

      Bình luận bởi Trần Ngọc Luyện | 11.08.2010 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: