taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Sự bình yên ở lại

Nguyễn Mỹ Nữ

Cái cắm bút ở ngay trong tầm nhìn và tôi thường dừng lại ở đó mấy giây, mỗi lần ngồi vào cái bàn viết quen thuộc của mình để làm việc. Đó là một món quà mà Sơ Sayer đã tặng cho tôi vào năm 1965.

Sơ Sayer khi đó là người Mỹ – một bác sĩ khoa nhi – thuộc đoàn thanh niên chí nguyện quốc tế, được điều đến Việt Nam và phục vụ ở bệnh viện Thánh Gia (Holy Family Hospital) Qui Nhơn. Sơ gầy, cao, hay cười, yêu trẻ con và cũng nói được tiếng Việt lõm bõm. Tôi, hồi ấy đang học lớp nhất (tức lớp năm bây giờ) và là một bé gái ốm yếu và bệnh tật quanh năm. Tháng nào tôi cũng phải vào, ra bệnh viện Thánh Gia và chính bởi đó nên mới có nhiều cơ hội gặp gỡ và gần – thân với Sơ. Có lần, trong phòng khám, Sơ hỏi lớn lên tôi thích làm gì và tôi trả lời ngay không cần suy nghĩ, là: tôi thích đi tu. Tôi thích trở thành “Ma soeur” như Sơ Sayer. Nghe vậy, Sơ mở to mắt, tròn miệng: Ồ, rất thích thú và lấy ngay cái cắm bút đặt trên bàn tặng tôi. Món quà tuyệt vời quá và được tặng bất ngờ quá, khiến tôi sung sướng bắt run người và sau đó, không đừng được, đã đi khoe khắp cùng. Cái cắm bút theo tôi tự lúc đấy và được tôi nâng niu cất giữ cho đến tận bây giờ. Kỷ vật của Sơ Sayer rất độc đáo với hình Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria được khắc bằng bạc hết sức tinh xảo. Ngày trước hãy còn cái ống nhỏ để cắm bút cũng bằng bạc nhưng sau này bị mất và chỗ trống ấy được dán đè lên bằng chữ N (là vần đầu của tên tôi). Phía sau thấy có dấu ấn của tòa thánh Vatican.

Sau năm 1975, bệnh viện Thánh Gia ngừng hoạt động. Sơ Sayer chẳng rõ được điều đến phục vụ ở những nơi nào. Tôi mất bặt tin tức của Sơ và cũng không thực hiện được ước mơ thời trẻ dại của mình, là trở thành một nữ tu. Nhiều năm tháng đã trôi qua và có biết bao kỷ vật thiết thân của tôi đã bị mất đi nhưng hạnh phúc làm sao cái cắm bút Sơ tặng cho vẫn còn. Để mỗi lúc được nhìn vào đó, tôi thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm hẳn đi. Lòng dậy lên bao yêu thương ấm áp… Cũng đã bao lần, ngồi trước kỷ vật này tôi bỗng nghĩ – nhớ đến Sơ khi nhìn ngắm, soát xét, soi rọi lại chính mình một cách tỏ tường, thấu đáo và nghiêm khắc. Để tự hổ thẹn cho những ích kỷ, day dứt cho những nhỏ nhen, dằn vặt cho những sai lầm… Kỷ vật của Sơ đặc biệt có ý nghĩa những khi tâm hồn tôi bị thương tổn vì một cái gì đó, cảm thấy ghét bỏ hay căm giận một ai đó… Khi mà sự cay độc lóe lên trong ý tưởng của tôi… Khi mà sự nản chán xâm chiếm trí óc tôi và nỗi tuyệt vọng tràn lan hết cả con người tôi… Tôi hay lại cái bàn viết thân thiết của mình, ngồi xuống và nhìn rất lâu vào kỷ vật. Bao giờ cũng vậy, dần từ rồi tôi sẽ cảm nhận ra những u uẩn ở trong mình đã bị nhòa phai, tan biến. Có thể niềm tin yêu nơi cuộc đời và tha nhân chưa kịp trở lại nhưng ít ra thì tôi cũng tìm được sự cân bằng cần thiết cho tâm hồn mình. Bởi kỷ vật của Sơ hãy còn đây và cũng có nghĩa sự bình an, chỉ đôi khi, bỏ tôi mà đi đâu đó trong thoáng chốc, rồi lại về. Sự bình an không mất đi. Sự bình an luôn ở lại…/.

*********************

Nếu bạn vào google gõ Nguyễn Mỹ Nữ thì chắc chắn bạn sẽ có được rất nhiều thông tin về nhà văn. Nguyễn Mỹ Nữ hiện sống ở Quy Nhơn. Chị và chồng là anh Đỗ Ngọc Hoánh là những người bạn, thế hệ học trò NTH – CĐ Quy Nhơn niên khóa 1967-1974. Chị có quen biết, thỉnh thoảng chuyện trò với một số bạn tayson12ab không chỉ đơn thuần là phiếm đàm về cuộc sống, mà chị luôn thể hiện tình thần đồng cảm với những gì mà anh chị em một thời đã cùng thể nghiệm, cùng trải qua trên vùng đất Quy Nhơn “gầy” thật nhiều kỷ niệm. Đọc truyện ngắn của Nguyễn Mỹ Nữ tôi cảm nhận được ngòi bút của chị toát lên một khát khao cháy bỏng, một trong những khát khao của người cầm bút, khát vọng góp thêm những đóa hoa hương sắc làm đẹp cho đời. Dù cuộc đời có lúc thật phũ phàng, thật cay đắng…tưởng chừng như bất an, đôi khi còn là bất hạnh nhưng như chị nói sự bình an sẽ không mất đi mà nó luôn ở lại. Lúc này tôi lại lạc quan hơn bao giớ hết giống hệt như chị nói điều thiện vẫn ở lại với chúng ta và điều ác sẽ mất đi…

 

Advertisements

06.07.2010 - Posted by | Bài viết, Văn học - Nghệ thuật |

%(count) bình luận »

  1. Chào MỸ NỮ .. tôi là em chồng của Trương thị Thảo NTH , Chào anh Hoánh … của thời Hữu Dự – Thái Thôn … Thời lò ảo thuật Hoàng Ly sát trường Bồ Đề ….
    Văn phong của Mỹ Nữ hay quá … Vẫn còn đó Mỹ Nữ à … Mỹ Nữ có dấu vật để tìm về một sự bình an … chúng tôi vẫn còn đó một dấu tích , địa danh để nhớ “BỆNH VIỆN THÁNH GIA QUI NHƠN ” Dù cho mai sau bị đánh sập đi để trở thành một ngôi nhà nhiều tầng của ai đó …
    Nhưng mỗi khi đi ngang qua đó , sẽ nhớ về những người từ Mỹ , Úc , Tân tây Lan … đã về để xoa dịu nỗi đau của người Việt mình … và tôi cũng như Mỹ Nữ , sẽ tìm đâu đó … một sự bình an cho chính mình … trong thiêng liêng .

    Bình luận bởi ta chi than | 09.07.2010 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: