taysonquynhon's Blog

Một thời học trò để nhớ về

Lục bát cuối năm

Hoa & Bướm - Ảnh tự chụp

Cuộc đời là một cuộc chơi,

Vi vu đây đó rồi về hư vô.

Mãi theo con sóng nhấp nhô,

Nỗi lòng còn đó, người mô đâu tìm.

Đành rằng “sắc sắc không không”,

“Vô vi” xin mượn tỏ lòng cùng ai.

Ngày mai, biết có ngày mai,

Chỉ trong thoáng chốc đã hoài ngàn năm.

Ngây thơ làm kiếp con tằm,

Cho trăng mười sáu theo rằm lên cao.

Giật mình chưa biết nói sao,

Ngũ thập thiên mệnh, lao đao phận người.

Tấm thân còn nợ đất trời,

Nợ ơn cha mẹ, nợ người trăng hoa.

Buôn Ma Thuột, tháng chạp năm Kỷ Sửu.

________________________________________________________________________

“Ai đến đâu? Đi về đâu?”. Hình như Napoléon đã nói một câu đại loại: “Kẻ đi xa nhất là kẻ không biết mình đi đâu.”

Thiền sư Phạm Công Thiện

 

Advertisements

03.02.2010 - Posted by | Bài viết |

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: